Cái vụ ngôn ngữ là phần lớn do năng khiếu thôi.
Như chồng em rất rất thông minh, thủ khoa đầu vào đầu ra, làm việc hiệu quả cao, nhưng em kể trên này nhiều lần rồi, tiếng Anh chỉ đủ dùng. Nghe ông y nói chật vật buồn cười lắm, mà nhiều khi chỉ ước hay tôi lấy dao bổ đầu ông ra rồi nhét chữ vào đc ko

. Nghĩ cũng thương các sếp ở cơ quan ông ý!
Em lại khác, em học BK nhưng từ phổ thông (cấp 1 thì đúng hơn) em học tiếng Anh rất dễ dàng, như hơi thở, từ mới ngữ pháp em chỉ cần học 1 lần là nắm đc ko bao h phải ôn lại hay học ở nhà. Về làm bài tập chẳng qua em thích học thêm cái mới thôi. Lên DH học thêm tiếng Pháp cũng thế, các bạn có tiền học Alliance, CFC em còn chẳng biết nó là cái gì và quan trọng là nhà em ko có điều kiện, nhưng em vẫn trội hơn cả lớp

Về sau em học thêm 1 số tiếng nữa TBN, Đức trình độ A BC để đi chơi thôi và để giao tiếp cơ bản trong công việc vì em chủ yếu làm công ty Đức.
Mợ muốn chém hay hangout với đồng nghiệp thì phải có chung chủ đề và các mối quan tâm, kể cả về xã hội,văn hóa hay thời sự tý.
Chứ kiểu như 1 đứa chỉ xem phim Trung 1 đứa chỉ xem phim Holiwood, 2 đứa đọc các sách của các tác giả khác nhau, kinh nghiệm và môi trường sống khác nhau, v.v khó chém hay nói chuyện sâu hơn lắm, trừ khi nói về công việc.
Tính em tò mò, hay đọc sách, lịch sử văn hóa xã hội từ Nguyễn Hiến Lê đến Jeffrey Archer đến Khaled Hossani hay Jared Diamond em đọc hết ko bỏ cuốn nào, mỗi lần đi nhà sách nói thật ít sách mới hay mà em chưa có. Nên trộm vía các bạn Tây gặp em rôm rả lắm dù là ở Mỹ, Đức, Ai Cập hay Ecuador hay HQ bên Thụy Sỹ.
Nhưng khi nghe mợ nói về việc tìm trường và ngành học, rồi bằng cấp chứng chỉ em choáng quá vì em hoàn toàn ko biết tí gì về phần này, mù tịt luôn.