- Biển số
- OF-30965
- Ngày cấp bằng
- 10/3/09
- Số km
- 3,089
- Động cơ
- 1,972,236 Mã lực
- Nơi ở
- Thanh Xuân quận
- Website
- goo.gl
Haizzz, nói đến chuyện học và chuyện giác dục con cái là em bị căng thẳng vì chính trong gia đình em k tìm đc tiếng nói chung của 2vc
Em ko vod mợ được nữa.Mải kể với khoe quá nên không trả lời câu hỏi chính của mợ, mợ mua mấy cái ô tô với train track, xếp hình, Lego các kiểu đi ạ. Lên amazon nhiều trò chơi cho trẻ con hay lắm. Với tuổi này đang cần tập motor skills, là độ khéo léo của tay chân ý ạ, nên mua mấy trò kết hợp luyện cả logic lẫn cho tay khéo hơn nữa. Không bằng trò chơi thì bằng việc nhà cũng được, như bóc hành bóc tỏi gói nemTay nó khéo nó sẽ viết đẹp
Tiện thể nếu muốn đếm nhánh tỏi để học toán
Với giáo dục thể chất cũng quan trọng như văn hoá vậy, đi tập bơi, tập xe đạp, chơi đá bóng trẻ con, múa hát nhảy nhót hay gì gì ngoài trời được cũng tốt.
Chơi với bạn nữa, sẽ giúp nó quen với giao tiếp. Làm việc nhà, giúp bố mẹ để dạy trách nhiệm. Chú ý năng hài hòa tôn trọng người khác. Kết bạn. Đọc sách hàng ngày.
5-6 tuổi cũng có thể bắt đầu tiếp xúc với tiếng Anh nếu mợ muốn, dù em thấy chưa phải thiết yếu. Tập đàn cũng vậy.
Đứa lớn nhà em em chả biết nó học gì ở lớp đến hết lớp 2, đến đứa bé rút kinh nghiệm, lớp 3 rồi em vẫn.. kệ. Có điều sắp thi trường tư nên cuối lớp 3 ôn tí, trượt thôi sang năm kệ tiếpNhà em nghiêm túc với việc tập đàn nhất, mỗi ngày 1 tiếng. Tại em thấy chúng nó học đủ dùng rồi còn cuối lớp 2 mà cộng trừ vẫn chưa xong chẳng hạn, thì em sẽ giúp ôn mỗi ngày 15 phút. Trẻ con c1 thế thôi
![]()
.Em cũng thông minh nhưng thiếu kiên trì nên k thành công lắm trong việc học, kiểu lúc học bổng lúc bỏ học. Cũng bằng cấp đủ nhưng chả đi đến đâu. May mà ông già em giàu và giỏi nên hỗ trợ em ổn, chỉ bảo từng tí nên cũng thành dây leo trên cây đại thụ chứ k thành cỏ rác, bèo bọtĐúng đấy Cụ. Mặc dù em học lúc nào cũng loại giỏi (em không nhận là bản thân em giỏi, mà cụ thể là em luôn đạt loại giỏi), lĩnh nhiều học bổng, tốt nghiệp Đại học bằng giỏi, đi làm cũng thuộc top đầu trong công ty về kết quả công việc.
Cái em thiếu là các kỹ năng mềm (cái này khó diễn giải lắm, không phải mấy kỹ năng cơ bản đâu ạ) và nền tảng gia đình Cụ ạ, bản thân em rất cô độc, không chia sẻ được với ai. Nên em nghĩ có những lúc em đã quyết định sai những thời điểm quan trọng trong cuộc sống. Kết quả bây giờ chắc là cây xương rồng Cụ ạ![]()

Con nhà em nó ko thích ngồi vòng tròn để nghe truyện hay chơi trò chơi. Nó có sở thích đi moi móc các góc trong lớp để tìm cái gì đó chơi. Nếu có món đồ chơi ưa thích nó sẽ ngồi cả ngày ko chán. Ở lớp thường xuyên có cảnh các bạn ngồi nghe cô, còn nó ở đằng xa đang chơi cái gì đó, tai dỏng lên, thỉnh thoảng ngó sang xem các bạn làm gì (đoạn này em giải thích thêm là nó vẫn nhớ được khoảng 50% những gì học trên lớp nhờ vào việc quan sát từ xa hoặc nghe thụ động kiểu này, ở nhà mẹ dạy 1-1 thì nó nhớ nhanh lắm). Nó ko tăng động hay phá phách, nó chỉ ko thích phải ngồi nghe ai đó nói gì lâu lâu. Vì vậy các trò chơi theo quy tắc trong lớp nếu nó hứng thú thì nó sẽ nhảy vào chơi, còn ko thì kệ các bạn. Nó ghét phải đứng vào hàng để nhảy múa với tập thể dục. Đấy là để tự do thì nó sẽ hành xử như thế. Nếu cô nghiêm khắc ép nó thì nó vẫn làm theo một cách miễn cưỡng. Còn cô nhẹ nhàng dụ dỗ thì sẽ mất thời gian lâu hơn để nó nghe theo, hoặc thấy cô nào “nhờn” được là nó cũng ko nghe. Mà cô thì làm gì có thời gian dỗ nó, hoặc là kệ hoặc là bắt ép cho nó nhanh.Mợ hay nói con mợ "tự do bất quy tắc", em chưa hiểu ví dụ kiểu như nào? Cá biệt là làm gì? Phải hiểu vấn đề, hiểu nguyên nhân mới nói được. Nếu đơn giản là cô nói nó không làm thì phải hiểu tại sao? Nó có bị tăng động không? Hay đơn giản là thích chống đối? Nếu chỉ là thích chống đối thì tại sao nó thích chống đối? Cô có áp đặt, bất lịch sự, quick to judge với nó không? Hay nguồn gốc là vì nó thiếu kỹ năng nào đó, hiểu sai vấn đề nào đó?
Trẻ con nn thầy cô cho chúng nó nhiều lựa chọn lắm, như tự chọn chỗ ngồi, hoặc trong lớp có ghế sofa thích thì ngồi cả sofa, lâu lâu cô ngồi bàn bt cho đứa nào thích ngồi cả bàn gv ý. Rồi làm việc tốt được điểm thưởng, đến xx điểm được "làm cô giáo trong 1 ngày", "làm hiệu trưởng trong 1 ngày". Người ta dùng nhiều cách để động viên trẻ con.
Trường lớp ở đây nhiều trường phái, nhiều lựa chọn hơn VN, người ta hiểu tâm lý trẻ con hơn ở VN. Con em có được học dịch vụ thêm Highly Capable cho trẻ con gifted ở trường, có 1 cô dạy riêng cho nó + 1 bạn nữa tuần 2 buổi. Người ta dạy những thứ gợi mở nhiều góc độ, tự tìm phương pháp, thảo luận, thí nghiệm chứ không bắt làm bài kiểu ôn thi chuyênThi HCC này nhiều bm cho con ôn, nhà em không ôn vì còn bận chơi nên đứa trượt đứa đỗ, dù em biết học ở lớp là dễ quá cho chúng nó
Gd ở trường công ở đây vẫn có những thứ chưa phù hợp với con mình, em thấy cứ chịu khó bỏ tiền ra học trường tư thích hơn.
Đi học quan trọng là phù hợp, không phải là cày trâu. Em nói nghe dễ dãi chuyện học hành nhưng thực tế em không phải kiểu mẹ dễ dãi, em chỉ không đem tiêu chí chung của cả xh (hay 1 vài bài kiểm tra mẫu) ra để đánh giá con mình thôi.
Cụ nói hớ rồi.Lý thuyết, chưa thấy đứa nào học ko hành mà giỏi đc tốp 10 của lớp.
Trên này chắc 96,69% các cụ mợ có con đi học, ai mà con chỉ sáng xách cặp đi, chiều xách cặp về, tối chơi và vận động mà giỏi đc tốp 5-10 trong lớp cho ý kiến.
Thực sự mà nói em thấy top 10 dễ mà.Cụ nói hớ rồi.
Tóp 10 của lớp nào mới là quan trọng cụ ơi. Hai nhóc nhà tôi đây nếu học lớp thường thì nó ko cần học ngoài giờ chính khóa đã đứng đầu chứ ko nói đến top 10, đó là lớp thường của chuyên chứ chưa nói trường thường!
Thực sự bây giờ phân hóa trình độ của hs quá khủng khiếp, còn hơn phân hóa giàu nghèo trong xã hội.Thực sự mà nói em thấy top 10 dễ mà.

Xin lỗi e hơi vô duyên, mợ sinh năm 81 à?Đúng đấy Cụ. Mặc dù em học lúc nào cũng loại giỏi (em không nhận là bản thân em giỏi, mà cụ thể là em luôn đạt loại giỏi), lĩnh nhiều học bổng, tốt nghiệp Đại học bằng giỏi, đi làm cũng thuộc top đầu trong công ty về kết quả công việc.
Cái em thiếu là các kỹ năng mềm (cái này khó diễn giải lắm, không phải mấy kỹ năng cơ bản đâu ạ) và nền tảng gia đình Cụ ạ, bản thân em rất cô độc, không chia sẻ được với ai. Nên em nghĩ có những lúc em đã quyết định sai những thời điểm quan trọng trong cuộc sống. Kết quả bây giờ chắc là cây xương rồng Cụ ạ![]()

Nhiều lúc em cũng hơi ngạc nhiên giờ học sinh đựơc hỗ trợ rất nhiều, điều kiện xưa rất nhiều mà trình độ chung có vẻ không ổn lắm (trừ lứa xuất sắc thì vẫn thế). Học phổ thông đơn giản mà - nắm vững lý thuyết, tìm ra bản chất các dạng bài và có khả năng giải bài một cách thành thạo tương đối. Tiếng Anh phim, ảnh, các khóa học, môi trường giao tiếp nhiều mà. Cần gì học thêm nếu không có nhu cầu chuyên chọn cơ chứ.Thực sự bây giờ phân hóa trình độ của hs quá khủng khiếp, còn hơn phân hóa giàu nghèo trong xã hội.
40 năm trước, bọn giỏi nhất với bọn trung bình trong lớp, trường, huyện chênh ít thôi, cùng làm một đề đứa 9 điểm đứa 5 điểm nhưng bây giờ bọn hàng đầu lớp thường nhìn đề hay bài tập bọn chuyên hay tuyển còn sợ ko dám đọc!
Bọn hsg trường thường đánh vần Tiếng Anh như hs mẫu giáo đánh vần tiếng Việt, lăn lóc học thêm để giải những bài tập mà bọn hàng đầu nhìn đọc kết quả ko thèm nghĩ.
Cái này là hậu quả của hàng chục năm kêu gào giảm tải và " Tây học nhàn lắm" nên rất nhiều cha mẹ (trong đây kha khá) nhiễm phương châm: trẻ ko cần học nhiều, chỉ cần kỹ năng sống!
Ko hiểu kỹ năng sống là gì khi chỉ việc học kiến thức phổ thông cũng là áp lực?
Tôi có thông tin hàng chục ngàn học trò đã ra cuộc sống , học dốt mà giàu thì chỉ tỷ lệ nhỏ làm quan hoặc làm các công việc chụp giật phi pháp hay lợi dụng giai đoạn pháp luật lỏng lẻo hiện tại để đầu cơ hay làm lậu. Còn bọn giỏi vẫn thành đạt và bền vững ở một tỷ lệ rất cao so với bọn kia.
Theo cụ những kỹ năng mềm còn thiếu đó là gì?Xin lỗi e hơi vô duyên, mợ sinh năm 81 à?
E biết 1 ngừoi giống như mợ. Học giỏi vô cùng, giải thưởng này nọ kia chật nhà. Á khoa đh. Đi làm chuyên môn cũng cực tốt. Nhưng h cũng chỉ tầm tầm vì thiếu "những kỹ năng mềm" như mợ chia sẻ. Cs cũng vậy ko chia sẻ dc với ai, cô độc...
Ủa, em thấy con mợ bình thường mà. Tuổi này sao có tính "kỷ luật" đựoc.Con nhà em nó ko thích ngồi vòng tròn để nghe truyện hay chơi trò chơi. Nó có sở thích đi moi móc các góc trong lớp để tìm cái gì đó chơi. Nếu có món đồ chơi ưa thích nó sẽ ngồi cả ngày ko chán. Ở lớp thường xuyên có cảnh các bạn ngồi nghe cô, còn nó ở đằng xa đang chơi cái gì đó, tai dỏng lên, thỉnh thoảng ngó sang xem các bạn làm gì (đoạn này em giải thích thêm là nó vẫn nhớ được khoảng 50% những gì học trên lớp nhờ vào việc quan sát từ xa hoặc nghe thụ động kiểu này, ở nhà mẹ dạy 1-1 thì nó nhớ nhanh lắm). Nó ko tăng động hay phá phách, nó chỉ ko thích phải ngồi nghe ai đó nói gì lâu lâu. Vì vậy các trò chơi theo quy tắc trong lớp nếu nó hứng thú thì nó sẽ nhảy vào chơi, còn ko thì kệ các bạn. Nó ghét phải đứng vào hàng để nhảy múa với tập thể dục. Đấy là để tự do thì nó sẽ hành xử như thế. Nếu cô nghiêm khắc ép nó thì nó vẫn làm theo một cách miễn cưỡng. Còn cô nhẹ nhàng dụ dỗ thì sẽ mất thời gian lâu hơn để nó nghe theo, hoặc thấy cô nào “nhờn” được là nó cũng ko nghe. Mà cô thì làm gì có thời gian dỗ nó, hoặc là kệ hoặc là bắt ép cho nó nhanh.
Nhiều người nói trẻ con đầy đứa như vậy, nhưng ko hiểu sao con em đi học chả có lớp nào có bạn kiểu thế cả.
Đoạn đậm đậm của mợ: ở bển họ tôn trọng trẻ con nhỉ, ở VN còn nặng việc đánh giá với phán xét lắm nên em mệt đầu ghê. Có lần em cho nó vào một trường hơi mắc tiền, học được 1 tuần họ bảo là, con em đi học thế này thì mẹ chuyển đến trường rẻ tiền cho đỡ phí, đến khổ họ còn thương cho túi tiền của em nữa.
Hồi nó mới học mầm non, do bị chậm nói cần môi trường tập thể nhiều để hoà nhập nên em ko thể chọn Montessori. Tính tự lập của nó kém, cứ phải kèm sát mới được.Nghe mợ kể em nghĩ 1 là còn bé quá, 2 là VN trường lớp cũng hơi nhiều quy tắc. Thường trẻ con 5 tuổi sẽ tập trung được trong khoảng 15p, ví dụ thế, con mình khác trung bình trong từng giai đoạn cũng là bt. Nhưng mà cả ngày đi học lúc nào cũng quy tắc thì cũng mệt, em là người lớn mà em nghĩ cũng mệt.
Cái này mợ tập dần ở nhà được đấy, kiểu mỗi ngày bao nhiêu phút tham gia hoạt động có định hướng, lúc đầu ít (5-7p chẳng hạn), lâu dần tăng lên. Cá nhân em nghĩ 5 tuổi vẫn còn là em bé thôi, chưa phải tuổi để ép. Ở VN nặng nề chuyện phải nghe lời. Montessori cho tự do hơn thì phải, mợ tìm xem.
"Kỹ năng sống" thì từ xưa đến nay vẫn phải học mà mợ, chả hiểu sao giờ lại biến thành một thứ thời thượng thế. Nấu cơm cũng là kỹ năng sống mà học cách giao tiếp cũng là kỹ năng sống chứ có gì đâu. "Học văn hóa" thì cung cấp nền tảng kiến thức cho mọi thứ sau này. Nói chung em thấy giờ giáo dục Việt Nam cứ chia hai phe "cực tả", "cực hữu" vậy. Còn lớp chuyên thì nên dành cho một số bạn có tố chất thực sự, các bạn khác học tử tế nắm vững cơ bản làm nền tảng kiến thức. Vậy thôi mà.Loại đề mà "sợ không dám đọc" thì chỉ có đề chuyên thôi, đề thường sao sợ được. Không biết con nhà cụ ấy có làm được bài IMO không, nếu không được thì có khi bọn đấy cũng nghĩ thế về con mình, nếu được thì không cùng tầng với em.
Học "kỹ năng sống" không có nghĩa là không học văn hoá, mà là không học khó quá bỏ qua những thứ khác. Còn em chả hiểu học chuyên những bài khó như cụ ấy nói để giải quyết vấn đề gì.
Không phải em rồi ạ. Nhưng cảm ơn Cụ đã chia sẻ về một người có thể có điểm giống em. Em không đến mức giải thưởng đầy nhà nhưng việc học hành với em khá dễ dàng, nhàn hạ. Có thể em bị những vấn đề sau:Xin lỗi e hơi vô duyên, mợ sinh năm 81 à?
E biết 1 ngừoi giống như mợ. Học giỏi vô cùng, giải thưởng này nọ kia chật nhà. Á khoa đh. Đi làm chuyên môn cũng cực tốt. Nhưng h cũng chỉ tầm tầm vì thiếu "những kỹ năng mềm" như mợ chia sẻ. Cs cũng vậy ko chia sẻ dc với ai, cô độc...
. Nhưng mà em lại có tính tuân thủ và nguyên tắc cực cao, có mâu thuẫn không ạ?Con nhà em chuyển mấy trường rồi đó cụ, trường nào cũng thuộc diện phải kèm cặp đặc biệt, vì nếu ko kèm là nó cứ chơi nghênh ngang thôi, ai làm gì kệ ai. Nó “bình thường” theo kiểu ko phải bệnh tật hay thiểu năng, nhưng đi đâu cũng là hs cá biệt thì cũng mệt đầu lắm ạ.Ủa, em thấy con mợ bình thường mà. Tuổi này sao có tính "kỷ luật" đựoc.
Vấn đề là "cá biệt" kiểu gì ấy mợ. Nghịch ngợm, phá phách, học kém, vô kỷ luật hay gì gì đó... Chứ em thấy mấy cái mợ mô tả bình thường mà. Có thể khác thông thường nhưng bình thường.Con nhà em chuyển mấy trường rồi đó cụ, trường nào cũng thuộc diện phải kèm cặp đặc biệt, vì nếu ko kèm là nó cứ chơi nghênh ngang thôi, ai làm gì kệ ai. Nó “bình thường” theo kiểu ko phải bệnh tật hay thiểu năng, nhưng đi đâu cũng là hs cá biệt thì cũng mệt đầu lắm ạ.
Cụ nói vậy. Em thấy tủi thân f1.Thực sự bây giờ phân hóa trình độ của hs quá khủng khiếp, còn hơn phân hóa giàu nghèo trong xã hội.
40 năm trước, bọn giỏi nhất với bọn trung bình trong lớp, trường, huyện chênh ít thôi, cùng làm một đề đứa 9 điểm đứa 5 điểm nhưng bây giờ bọn hàng đầu lớp thường nhìn đề hay bài tập bọn chuyên hay tuyển còn sợ ko dám đọc!
Bọn hsg trường thường đánh vần Tiếng Anh như hs mẫu giáo đánh vần tiếng Việt, lăn lóc học thêm để giải những bài tập mà bọn hàng đầu nhìn đọc kết quả ko thèm nghĩ.
Cái này là hậu quả của hàng chục năm kêu gào giảm tải và " Tây học nhàn lắm" nên rất nhiều cha mẹ (trong đây kha khá) nhiễm phương châm: trẻ ko cần học nhiều, chỉ cần kỹ năng sống!
Ko hiểu kỹ năng sống là gì khi chỉ việc học kiến thức phổ thông cũng là áp lực?
Tôi có thông tin hàng chục ngàn học trò đã ra cuộc sống , học dốt mà giàu thì chỉ tỷ lệ nhỏ làm quan hoặc làm các công việc chụp giật phi pháp hay lợi dụng giai đoạn pháp luật lỏng lẻo hiện tại để đầu cơ hay làm lậu. Còn bọn giỏi vẫn thành đạt và bền vững ở một tỷ lệ rất cao so với bọn kia.

Thì nó là đứa vô kỷ luật đấy cụ. Giữa hàng đàn các cháu răm rắp nghe lời thì như con em là vô kỷ luật. Không gây hại nhưng thiếu hợp tác trong các hoạt động học tập. Việc đó có thể dẫn đến học dốt sau này, dù tố chất nó ko dốt.Vấn đề là "cá biệt" kiểu gì ấy mợ. Nghịch ngợm, phá phách, học kém, vô kỷ luật hay gì gì đó... Chứ em thấy mấy cái mợ mô tả bình thường mà. Có thể khác thông thường nhưng bình thường.