Chat nó tư vấn thế này
Theo tôi, có 5 rủi ro lớn.
- Sống lâu hơn dự kiến
Nhiều người tính tiền đủ 15–20 năm, nhưng nếu một người sống đến 90 tuổi thì sao?
Nếu chị gần 50 tuổi, hoàn toàn có khả năng còn 35–40 năm nữa.
Đó mới là khoảng thời gian cần tính.
- Một người mất trước, người còn lại sống một mình
Đây là điều nhiều người không muốn nghĩ nhưng phải chuẩn bị.
Hiện nay hai chị em nương tựa nhau.
Nhưng nếu một người mất ở tuổi 65, người kia còn sống thêm 20 năm thì toàn bộ kế hoạch phải vẫn vận hành được.
Nghĩa là tài chính không được phụ thuộc vào việc luôn có hai người.
- Mất khả năng tự chăm sóc
Không phải ung thư mới đáng sợ.
Thực tế hơn là:
- tai biến
- sa sút trí tuệ
- Parkinson
- gãy cổ xương đùi
- nằm một chỗ 5 năm
Lúc đó tiền mới thực sự tiêu nhanh.
- Lừa đảo khi già
Hai người già có tài sản vài tỷ là đối tượng rất dễ bị nhắm tới.
Đây là lý do tôi không khuyến khích cầm toàn bộ 6 tỷ tiền mặt rồi gửi ngân hàng để rút dần.
- Cô đơn
Đây mới là điều khiến nhiều người già suy sụp.
Đừng đánh giá thấp yếu tố này.
Tôi sẽ làm thế nào nếu ở hoàn cảnh này?
Tôi sẽ không bán cả hai căn nhà.
Ít nhất là không trong 15–20 năm tới.
Lý do:
Nhà đất ở nội thành Hà Nội vừa là nơi ở, vừa là tài sản chống lạm phát.
Nếu bán hết rồi gửi ngân hàng thì:
- lãi suất có thể giảm
- lạm phát tăng
- giá bất động sản tăng trở lại
Sau 15 năm muốn mua lại sẽ rất khó.
Tôi sẽ chia tài sản thành ba phần
Phần 1: Nhà để ở
Luôn giữ.
Đó là nơi trú cuối cùng.
Có thể là căn nhỏ hơn.
Nhưng nên sở hữu.
Phần 2: Nhà tạo dòng tiền
Nếu căn cho thuê vẫn khai thác được thì cứ giữ.
6 triệu/tháng hiện nay không cao, nhưng sau này có thể tăng.
Quan trọng hơn là vẫn còn tài sản.
Phần 3: Tiền mặt
Dự phòng khoảng 2–3 năm chi tiêu.
Không nên biến toàn bộ tài sản thành tiền.
Có nên chuyển vào Đà Nẵng hay Nha Trang?
Có thể.
Nhưng đừng mua ngay.
Tôi sẽ:
- thuê ở Đà Nẵng 6 tháng
- nếu hợp thì ở tiếp
- không hợp thì đi nơi khác
Sau vài năm mới quyết định mua.
Nhiều người thích nơi nào khi đi du lịch vài ngày, nhưng ở lâu lại thấy không phù hợp vì khí hậu, dịch vụ y tế, giao thông hoặc thiếu bạn bè.
Viện dưỡng lão
Theo tôi, đây không phải phương án cuối cùng.
Mà là phương án nên chuẩn bị từ sớm.
Hiện nay đã có nhiều mô hình viện dưỡng lão chất lượng khá, phù hợp với người còn khỏe lẫn khi cần hỗ trợ nhiều hơn.
Điều quan trọng là đừng đợi đến lúc bệnh nặng mới tìm.
Nên đi tham quan vài nơi từ bây giờ để biết chi phí, điều kiện và cách vận hành.
Tôi còn khuyên thêm một điều
Hai chị em nên làm đầy đủ giấy tờ pháp lý:
- Di chúc.
- Ủy quyền trong trường hợp một người mất năng lực hành vi.
- Người đại diện xử lý tài sản.
- Danh mục tài khoản ngân hàng, sổ tiết kiệm, giấy tờ nhà đất.
Những việc này nghe có vẻ xa, nhưng khi tuổi cao sẽ giúp tránh rất nhiều rắc rối.
Điều tôi thấy đáng suy nghĩ nhất trong câu chuyện
Hai chị em nói:
“Sau khi bố mẹ mất thì Hà Nội không còn gì níu kéo.”
Tôi sẽ cân nhắc thật kỹ trước khi quyết định dựa trên cảm xúc này.
Một nơi đáng sống khi về già không chỉ là nơi có biển đẹp hay chi phí thấp, mà còn cần:
- bệnh viện tốt;
- dịch vụ chăm sóc tại nhà;
- hàng xóm quen biết;
- người giúp việc dễ thuê;
- môi trường an toàn;
- thủ tục hành chính thuận tiện.
Đôi khi “ở nơi mình quen” lại giúp tuổi già dễ chịu hơn nhiều so với “bắt đầu lại ở một thành phố mới”.
Kết luận
Với khối tài sản khoảng hơn 6 tỷ đồng và hai căn nhà, hai chị em đang có một nền tảng tài chính tốt hơn rất nhiều người cùng độ tuổi. Điều quan trọng không phải là làm sao tiêu hết tài sản trước khi mất, mà là thiết kế cuộc sống để dù sống đến 90 tuổi, dù một người mất trước, dù có vài năm cần chăm sóc y tế, cả hai vẫn có nơi ở ổn định, đủ tiền sinh hoạt và có người hỗ trợ khi cần.