[Funland] Học đủ cao để hướng đãn là Sư, thân tâm ngay chính là Phạm, Sư Phạm là ngay chính hướng dẫn? ĐẠO LÀM THẦY?

OUMOUM

Xe buýt
Biển số
OF-837863
Ngày cấp bằng
30/7/23
Số km
921
Động cơ
500,602 Mã lực
Tuổi
27
Em trích nguyên văn thôi, vì nó trăm năm nên ko rõ bản quyền.

Trong “Sư thuyết” của Hàn Dũ có câu rằng: “Sư giả, sở dĩ truyền đạo thụ nghiệp giải hoặc dã”, nghĩa là “Người làm thầy là người truyền đạo, truyền nghề và hoá giải những điều còn mê hoặc”. Đạo làm thầy không đơn giản chỉ là làm một người thợ dạy học, mà còn phải truyền thụ cho học sinh đạo lý đối nhân xử thế và phẩm chất quý giá là chủ động học hỏi.

Tác phẩm “Sư đạo” hay còn gọi là “Sư quy” (phép tắc của người thầy) được ghi lại bằng cổ văn, đã thuật lại một cách hệ thống 6 chương tư tưởng về tầm quan trọng của người thầy, trách nhiệm của người thầy, sự thận trọng của người thầy, đạo của người thầy, phương pháp của người thầy và cái gốc của người thầy. Hơn nữa mỗi một chương lại được thuật lại theo 3 phần, biểu đạt sự lý giải của tác giả về đạo làm thầy và đức của người thầy.

● Sinh mệnh chi trọng – Tầm quan trọng của sinh mệnh

Con người có 3 sinh mệnh, một là sinh mệnh do cha mẹ sinh ra, hai là sinh mệnh do người thầy tạo ra, ba là sinh mệnh do tự mình lập nên. Cha mẹ sinh thân này, thầy cô tạo linh hồn này, sau đó tự mình lập mệnh này. Cho nên người làm thầy chẳng khác nào cha mẹ tái sinh, một ngày làm thầy cả đời làm cha, hay còn gọi là Sư phụ (thầy cha).

● Thánh học chi trọng – Tầm quan trọng của việc học hỏi bậc thánh nhân

Kế thừa tuyệt học của bậc thánh nhân, khai mở thái bình cho vạn đại, ai là người kế thừa, là người khai mở ấy? Chính là người thầy: Người giúp kế thừa đời trước, tiếp nối đời sau. Mạnh Phu Tử kế thừa bậc thánh nhân, mở ra việc học hành, cũng là tấm gương điển hình cho vạn đại.

● Thiên hạ chi trọng – Tầm quan trọng của thiên hạ

Thiên hạ hưng vong, kẻ thất phu ta phải có trách nhiệm, kẻ thất phu cũng có thể gánh vác trách nhiệm. Người đi học chú tâm học hành đã là một lẽ, nhưng tìm được người thầy dạy làm ăn dễ hơn tìm được người thầy dạy làm người. Cho nên người làm thầy liên quan tới sinh mệnh của con người, liên quan tới việc kế thừa việc học của thánh nhân, liên quan tới thái bình của thiên hạ. Học trò thành người, thiên hạ ắt sẽ hướng tới Đức. Nếu dẫn dắt con cháu người ta đi sai đường, thiên hạ ắt tổn thất nặng nề. Vậy nên không thể không coi trọng thiên hạ mà truyền dạy một cách cẩn trọng.

● Truyền đạo chi trách – Trách nhiệm truyền đạo

Người ở trong đạo sẽ có lương tri. “Nhân chi sơ tính bản thiện”, nghĩa là con người sinh ra vốn tính thiện lương, bởi lẽ con người có lương tri. Cho nên người làm thầy cần thuận theo đức tính thiện lương của con người mà ca ngợi cái thiện và ức chế cái ác, đây được coi là truyền đạo. Người ở trong đạo cũng là đấng sáng tạo: “Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật”. Sự sáng tạo của đạo đều được biểu hiện trong sức sáng tạo của con người. Sức sáng tạo của con người, cùng tồn tại, cùng sinh ra với đạo, có thể khiến vạn vật sinh sôi. Cho nên người làm thầy, phải thuận theo đạo, khơi dậy sức sáng tạo của con người. Điều này được gọi là truyền đạo.

● Thụ nghiệp chi trách – Trách nhiệm truyền nghề

Chó giữ nhà, gà gáy sáng, tằm nhả tơ, ong nuôi mật, động vật đều có chức trách riêng của mình, huống hồ là con người. Hoa cỏ quản cái đẹp, mỏ bùn quản khoáng vật, hơi nước quản năng lượng, vạn vật đều có chức trách của mình, huống hồ nền công nghiệp, nông nghiệp, thương nghiệp của con người. Việc học hành, chức trách, sự nghiệp, muôn vàn nghề nghiệp trên thế gian đều được thiết kế cho con người. Mỗi người mỗi phận, mỗi người lo cai quản chức trách của mình, mỗi người nhận lấy nhu cầu của mình, thì gọi là đạo nghề nghiệp. Cho nên người làm thầy, tuỳ người mà truyền thụ chức nghiệp, động viên khích lệ họ để thành tựu sự nghiệp, đây gọi là thụ nghiệp hay truyền nghề.

● Giải hoặc chi trách – Trách nhiệm khai mở điều còn nghi hoặc

Người còn nghi hoặc ắt đang ở trong mê. Con người đâu thể không học mà tự biết. Không biết nên mới học, học thì mới biết rằng chưa đủ, thế là lại học nhiều hơn. Càng thấy hiểu biết của mình chưa đủ thì càng học nhiều, cứ luân phiên tuần hoàn như vậy, chính là đạo trưởng thành. Cho nên, người làm thầy, dạy điều trò còn thiếu mà tháo gỡ chỗ mê hoặc, gọi là giải điều mê hoặc.

● Nọa chi thận – Cẩn trọng với sự lười nhác

Học trò còn nhỏ lại hiếu động, tâm tính chưa ổn định, chưa nhập chính đạo nên người làm thầy không thể lười nhác mà không nghiêm. “Tam Tự Kinh” nói rằng: Dạy mà không nghiêm là lỗi do thầy lười nhác. Người thầy không nên tức giận, không quá nghiêm khắc, và không được lười nhác. Người không lười nhác thì sẽ tận tâm, ắt thu được thành quả.

● Nộ chi thận – Cẩn trọng khi nổi giận

Người làm thầy, dẫu phải chịu nhiều áp lực phiền não, nhưng hãy cẩn trọng, chớ nổi giận. Nếu hễ nổi giận hậu quả còn đáng sợ hơn cả người thường. Một là học trò non nớt, tâm tính nhút nhát, dễ bị tổn thương, nếu bị tổn thương, cả đời khó chữa. Hai là, nếu người làm thầy mà nổi giận thì nhiều người sẽ phải hứng chịu, 1 truyền 10, 10 truyền trăm, số người phải hứng chịu sẽ quá nhiều. Ba là, nổi giận thì sẽ thất kính, thất kính thì trò không sợ, cũng chẳng tin, e rằng sẽ hoang phí cả sự nghiệp học hành. Cho nên người làm thầy cần nhẫn được điều mà người thường không thể nhẫn, chịu đựng điều mà người thường không thể chịu đựng. Muốn thọ phúc thì cần phải nhẫn, nhẫn chịu rất lớn ắt sẽ đắc được đại phúc.

● Lợi chi Thận – Cẩn trọng với cái lợi

Trang Tử nói rằng: “Con người trọng lợi, đất thanh liêm trọng danh (danh dự), hiền sỹ tôn sùng chí, thánh nhân quý sự tinh tuý”. Khổng Tử nói rằng: Bậc quân tử hiểu rõ về nghĩa, kẻ tiểu nhân hiểu rõ về lợi. Người làm thầy cũng là bậc quân tử, đừng vì lợi mà dạy, đừng dùng việc dạy học mà mưu lợi. Nếu dạy vì lợi, nếu dạy để mưu cầu lợi thì sẽ mất đạo. Nhưng người thầy cũng là con người, con người ắt sẽ tính toán thiệt hơn, nhưng ngành giáo dục lại là một ngành đại lợi, lợi ích dài lâu. Cho nên người làm thầy cần vì đại lợi, vì cái lợi dài lâu của thiên hạ. Đại lợi ắt có đại thiện, ắt sẽ có đại hỷ.

● Nhân ái chi đạo – Đạo thương người

Người nhân thì có đức, người giàu lòng yêu thương thì từ bi. Người làm thầy cũng là bậc làm cha, người làm em cũng như con. Vậy nên là người làm thầy chỉ có thể yêu thương con người bằng tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái, mới có thể thực hành được đạo làm thầy với thiên hạ. Những bậc hiền sư thánh vương kim cổ, không thể không coi nhân ái là cái gốc của việc dạy học. Người làm thầy yêu người như thể yêu con, học trò ắt tôn kính thầy với tấm lòng hiếu thuận như với song thân. Giữa cha con, thầy trò, cha nhân từ con hiếu thuận, thầy nhân từ trò tôn kính, hiếu thuận cha mẹ, tôn kính thầy cô, đạo đều ở trong đó.

● Sư phạm chi đạo – Đạo lấy mình làm gương

Dùng bản thân làm gương thì trên hành dưới thực thi. Học cao là thầy (sư), thân ngay chính là phạm, là cái gốc của việc dạy học. Học nhiều hiểu rộng, học và luôn thực hành, dạy mà luôn đổi mới, là coi trọng việc học, có thể làm thầy. Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín, ôn nhu, lương thiện, cung kính, cần kiệm, cẩn trọng, làm người ngay thẳng thì có thể làm mẫu. Thân ngay chính thì dẫu không ra lệnh trò cũng hành theo. Thân mà không chính, dẫu ra lệnh trò cũng chẳng vâng lời. Thân ngay chính sẽ được người đời tôn kính, được tôn kính nên sẽ được tín nhiệm. Thân mà không chính thì chẳng được kính trọng, không được kính trọng, uy tín cũng chẳng còn.

● Khiêm Đức chi đạo – Đạo khiêm nhường

Người làm thầy, đừng cho rằng mình là thầy mà cao ngạo. Mỗi người đều có sở trường riêng của mình trong thiên hạ. Khổng Tử nói rằng: “Tam nhân hành tất hữu ngã sư”, nghĩa là trong ba người đi ắt có kẻ là thầy của ta. Lại có câu rằng: “Bất sỉ hạ vấn”, không xấu hổ khi phải hỏi kẻ dưới. Hàn Dũ cũng nói rằng: Thánh nhân thời xưa, dẫu thân ở nơi xa, cũng vẫn thăm hỏi thầy. Lại có câu rằng: “Học trò chưa hẳn đã không bằng thầy, thầy chưa hẳn đã hiền đức hơn học trò, học đạo phân trước sau, mỗi nghề nghiệp đều có kỹ năng riêng.” Trong “Học Ký” cũng nói rằng: Học sau đó mới biết là không đủ, dạy sau đó mới biết còn vướng mắc, biết không đủ nên tự suy ngẫm, còn vướng mắc mới tự cường, cho nên càng dạy học thức càng tăng.

● Khích lệ chi pháp – Biện pháp khích lệ

Chí khí là khả năng của con người, có khả năng nên có thể làm được, có thể làm được sẽ có được thành quả. Cho nên người lấy thiện làm thầy, khích lệ cái chí khí của họ, động viên họ thực hành. Khích lệ sẽ khiến con người bắt tay vào việc. Động viên sẽ khuyên nhủ được sức lực của họ. Hành động thì sẽ có sức, có sức sẽ hành động, càng hành động lại càng có sức, càng có sức lại càng hành động, cứ luân phiên, tuần hoàn tích cực như vậy.

● Dụ đạo chi pháp – Phép dẫn dụ

Sức sáng tạo của con người ngay khi sinh ra đã có, nên hãy lấy thiện làm thầy, mà nhẹ nhàng dùng thiện dẫn dụ người. Dụ là chỉ dẫn, để người đó tự đạt được sức sáng tạo của mình. Sáng tạo sẽ tạo nên thành tựu, có thành tựu sẽ sinh ra sự tự tin, sự tự tin sẽ sinh ra động lực, động lực sẽ sinh ra sức sáng tạo, sức sáng tạo lại sinh ra thành tựu, cứ luân phiên tuần hoàn tích cực như vậy.

● Uy nghiêm chi pháp – Biện pháp uy nghiêm

Uy đến từ tín, nghiêm đến từ luật, không nộ mà uy, theo luật mà nghiêm, thì gọi là uy nghiêm. Uy cũng là tín, tin mình tin người. Tín thì có thể uy, uy sẽ có thể kính, kính sẽ có thể sợ, sợ lại có thể nghiêm. “Nghiêm sư xuất cao đồ”, thầy nghiêm ắt sẽ sinh trò giỏi. Nghiêm là luật, kỷ luật với bản thân, kỷ luật với người khác. Kỷ luật thì sẽ nghiêm, nghiêm thì có thể hành, hành thì sẽ có hiệu quả, có hiệu quả sẽ có thành tựu. Thành tựu học trò mới là điều người thầy nên làm.

● Lạc giáo chi bổn – Lấy việc yêu thích truyền daỵ làm gốc

Làm tốt thì sau này có thể kiên trì thường hằng, dạy tốt thì sau này có thể kiên trì truyền dạy. Kế cho mười năm thì không gì bằng trồng cây, kế cho suốt đời thì không gì bằng đào tạo con người, không tốt thì không thể kiên trì bền lâu. Mà người làm tốt không bằng người yêu thích việc đó, người dạy tốt không bằng người thích truyền dạy. Thích dạy nên hiếu học, học không biết mệt, dạy người cũng không biết mệt. Có được anh tài trong thiên hạ mà giáo dục họ là niềm vui to lớn của người thầy. Thầy thích dạy trò ham học, dạy vui vẻ mà học cũng vui vẻ, dạy học tương trợ cho nhau, niềm vui đều ở trong đó.

● Tu thân chi bổn – Lấy tu thân làm gốc

Học cao là thầy, thân ngay chính là phạm, đó chính là đang tu thân. Đạo tu thân trong cuốn “Đại Học” nói rằng đạo của “Đại học” là đạo của bậc “đại nhân”, đạo của bậc thánh nhân là đạo tu thân. Trong “Đại Học” còn nói rằng: Từ thiên tử cho tới thường dân, đều cần lấy tu thân là đứng đầu, là cái gốc. Sư là làm gương cho người, thì phải lấy tu thân làm gốc, tu thân truyền thụ, thực thi đại đạo.

● Công đức chi bổn – Lấy công đức làm gốc

Trò tôn quý thầy, thầy quý mến trò. Cổ nhân ở bậc thánh nhân có Khổng Tử, phương Tây có ngài Giê Su, bổn sư Thích Ca, đều vì đệ tử của mình mà thành tựu công đức. Những người làm thầy trong thiên hạ ngày nay đều nên quản thúc việc truyền dạy của mình theo tiêu chí: “Vi thiên địa lập tâm, vi sinh dân lập mệnh, vi vãng thánh kế tuyệt học, vi vạn thế khai thái bình”, nghĩa là “Vì trời đất mà lập tâm, vì dân sinh mà lập mệnh, vì thánh nhân xưa mà kế tục tuyệt học, vì vạn đại mà khai mở thái bình”. Học trò hiền đức khắp thiên hạ cũng là đại công đại đức của người làm thầy vậy.
 

OUMOUM

Xe buýt
Biển số
OF-837863
Ngày cấp bằng
30/7/23
Số km
921
Động cơ
500,602 Mã lực
Tuổi
27
Mong các cụ tự Sư Phạm cho thế hệ sau của m, đừng phó mặc cho xh.
 

Honghen2008

Xe lăn
Biển số
OF-423435
Ngày cấp bằng
19/5/16
Số km
14,673
Động cơ
1,655,046 Mã lực
Rất hay và ý nghĩa.
 

xe tập lái

Xe máy
Biển số
OF-203259
Ngày cấp bằng
23/7/13
Số km
93
Động cơ
317,042 Mã lực
Nơi ở
Du canh du cư ở Hà nội
Em trích nguyên văn thôi, vì nó trăm năm nên ko rõ bản quyền.

Trong “Sư thuyết” của Hàn Dũ có câu rằng: “Sư giả, sở dĩ truyền đạo thụ nghiệp giải hoặc dã”, nghĩa là “Người làm thầy là người truyền đạo, truyền nghề và hoá giải những điều còn mê hoặc”. Đạo làm thầy không đơn giản chỉ là làm một người thợ dạy học, mà còn phải truyền thụ cho học sinh đạo lý đối nhân xử thế và phẩm chất quý giá là chủ động học hỏi.

Tác phẩm “Sư đạo” hay còn gọi là “Sư quy” (phép tắc của người thầy) được ghi lại bằng cổ văn, đã thuật lại một cách hệ thống 6 chương tư tưởng về tầm quan trọng của người thầy, trách nhiệm của người thầy, sự thận trọng của người thầy, đạo của người thầy, phương pháp của người thầy và cái gốc của người thầy. Hơn nữa mỗi một chương lại được thuật lại theo 3 phần, biểu đạt sự lý giải của tác giả về đạo làm thầy và đức của người thầy.

● Sinh mệnh chi trọng – Tầm quan trọng của sinh mệnh

Con người có 3 sinh mệnh, một là sinh mệnh do cha mẹ sinh ra, hai là sinh mệnh do người thầy tạo ra, ba là sinh mệnh do tự mình lập nên. Cha mẹ sinh thân này, thầy cô tạo linh hồn này, sau đó tự mình lập mệnh này. Cho nên người làm thầy chẳng khác nào cha mẹ tái sinh, một ngày làm thầy cả đời làm cha, hay còn gọi là Sư phụ (thầy cha).

● Thánh học chi trọng – Tầm quan trọng của việc học hỏi bậc thánh nhân

Kế thừa tuyệt học của bậc thánh nhân, khai mở thái bình cho vạn đại, ai là người kế thừa, là người khai mở ấy? Chính là người thầy: Người giúp kế thừa đời trước, tiếp nối đời sau. Mạnh Phu Tử kế thừa bậc thánh nhân, mở ra việc học hành, cũng là tấm gương điển hình cho vạn đại.

● Thiên hạ chi trọng – Tầm quan trọng của thiên hạ

Thiên hạ hưng vong, kẻ thất phu ta phải có trách nhiệm, kẻ thất phu cũng có thể gánh vác trách nhiệm. Người đi học chú tâm học hành đã là một lẽ, nhưng tìm được người thầy dạy làm ăn dễ hơn tìm được người thầy dạy làm người. Cho nên người làm thầy liên quan tới sinh mệnh của con người, liên quan tới việc kế thừa việc học của thánh nhân, liên quan tới thái bình của thiên hạ. Học trò thành người, thiên hạ ắt sẽ hướng tới Đức. Nếu dẫn dắt con cháu người ta đi sai đường, thiên hạ ắt tổn thất nặng nề. Vậy nên không thể không coi trọng thiên hạ mà truyền dạy một cách cẩn trọng.

● Truyền đạo chi trách – Trách nhiệm truyền đạo

Người ở trong đạo sẽ có lương tri. “Nhân chi sơ tính bản thiện”, nghĩa là con người sinh ra vốn tính thiện lương, bởi lẽ con người có lương tri. Cho nên người làm thầy cần thuận theo đức tính thiện lương của con người mà ca ngợi cái thiện và ức chế cái ác, đây được coi là truyền đạo. Người ở trong đạo cũng là đấng sáng tạo: “Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật”. Sự sáng tạo của đạo đều được biểu hiện trong sức sáng tạo của con người. Sức sáng tạo của con người, cùng tồn tại, cùng sinh ra với đạo, có thể khiến vạn vật sinh sôi. Cho nên người làm thầy, phải thuận theo đạo, khơi dậy sức sáng tạo của con người. Điều này được gọi là truyền đạo.

● Thụ nghiệp chi trách – Trách nhiệm truyền nghề

Chó giữ nhà, gà gáy sáng, tằm nhả tơ, ong nuôi mật, động vật đều có chức trách riêng của mình, huống hồ là con người. Hoa cỏ quản cái đẹp, mỏ bùn quản khoáng vật, hơi nước quản năng lượng, vạn vật đều có chức trách của mình, huống hồ nền công nghiệp, nông nghiệp, thương nghiệp của con người. Việc học hành, chức trách, sự nghiệp, muôn vàn nghề nghiệp trên thế gian đều được thiết kế cho con người. Mỗi người mỗi phận, mỗi người lo cai quản chức trách của mình, mỗi người nhận lấy nhu cầu của mình, thì gọi là đạo nghề nghiệp. Cho nên người làm thầy, tuỳ người mà truyền thụ chức nghiệp, động viên khích lệ họ để thành tựu sự nghiệp, đây gọi là thụ nghiệp hay truyền nghề.

● Giải hoặc chi trách – Trách nhiệm khai mở điều còn nghi hoặc

Người còn nghi hoặc ắt đang ở trong mê. Con người đâu thể không học mà tự biết. Không biết nên mới học, học thì mới biết rằng chưa đủ, thế là lại học nhiều hơn. Càng thấy hiểu biết của mình chưa đủ thì càng học nhiều, cứ luân phiên tuần hoàn như vậy, chính là đạo trưởng thành. Cho nên, người làm thầy, dạy điều trò còn thiếu mà tháo gỡ chỗ mê hoặc, gọi là giải điều mê hoặc.

● Nọa chi thận – Cẩn trọng với sự lười nhác

Học trò còn nhỏ lại hiếu động, tâm tính chưa ổn định, chưa nhập chính đạo nên người làm thầy không thể lười nhác mà không nghiêm. “Tam Tự Kinh” nói rằng: Dạy mà không nghiêm là lỗi do thầy lười nhác. Người thầy không nên tức giận, không quá nghiêm khắc, và không được lười nhác. Người không lười nhác thì sẽ tận tâm, ắt thu được thành quả.

● Nộ chi thận – Cẩn trọng khi nổi giận

Người làm thầy, dẫu phải chịu nhiều áp lực phiền não, nhưng hãy cẩn trọng, chớ nổi giận. Nếu hễ nổi giận hậu quả còn đáng sợ hơn cả người thường. Một là học trò non nớt, tâm tính nhút nhát, dễ bị tổn thương, nếu bị tổn thương, cả đời khó chữa. Hai là, nếu người làm thầy mà nổi giận thì nhiều người sẽ phải hứng chịu, 1 truyền 10, 10 truyền trăm, số người phải hứng chịu sẽ quá nhiều. Ba là, nổi giận thì sẽ thất kính, thất kính thì trò không sợ, cũng chẳng tin, e rằng sẽ hoang phí cả sự nghiệp học hành. Cho nên người làm thầy cần nhẫn được điều mà người thường không thể nhẫn, chịu đựng điều mà người thường không thể chịu đựng. Muốn thọ phúc thì cần phải nhẫn, nhẫn chịu rất lớn ắt sẽ đắc được đại phúc.

● Lợi chi Thận – Cẩn trọng với cái lợi

Trang Tử nói rằng: “Con người trọng lợi, đất thanh liêm trọng danh (danh dự), hiền sỹ tôn sùng chí, thánh nhân quý sự tinh tuý”. Khổng Tử nói rằng: Bậc quân tử hiểu rõ về nghĩa, kẻ tiểu nhân hiểu rõ về lợi. Người làm thầy cũng là bậc quân tử, đừng vì lợi mà dạy, đừng dùng việc dạy học mà mưu lợi. Nếu dạy vì lợi, nếu dạy để mưu cầu lợi thì sẽ mất đạo. Nhưng người thầy cũng là con người, con người ắt sẽ tính toán thiệt hơn, nhưng ngành giáo dục lại là một ngành đại lợi, lợi ích dài lâu. Cho nên người làm thầy cần vì đại lợi, vì cái lợi dài lâu của thiên hạ. Đại lợi ắt có đại thiện, ắt sẽ có đại hỷ.

● Nhân ái chi đạo – Đạo thương người

Người nhân thì có đức, người giàu lòng yêu thương thì từ bi. Người làm thầy cũng là bậc làm cha, người làm em cũng như con. Vậy nên là người làm thầy chỉ có thể yêu thương con người bằng tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái, mới có thể thực hành được đạo làm thầy với thiên hạ. Những bậc hiền sư thánh vương kim cổ, không thể không coi nhân ái là cái gốc của việc dạy học. Người làm thầy yêu người như thể yêu con, học trò ắt tôn kính thầy với tấm lòng hiếu thuận như với song thân. Giữa cha con, thầy trò, cha nhân từ con hiếu thuận, thầy nhân từ trò tôn kính, hiếu thuận cha mẹ, tôn kính thầy cô, đạo đều ở trong đó.

● Sư phạm chi đạo – Đạo lấy mình làm gương

Dùng bản thân làm gương thì trên hành dưới thực thi. Học cao là thầy (sư), thân ngay chính là phạm, là cái gốc của việc dạy học. Học nhiều hiểu rộng, học và luôn thực hành, dạy mà luôn đổi mới, là coi trọng việc học, có thể làm thầy. Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín, ôn nhu, lương thiện, cung kính, cần kiệm, cẩn trọng, làm người ngay thẳng thì có thể làm mẫu. Thân ngay chính thì dẫu không ra lệnh trò cũng hành theo. Thân mà không chính, dẫu ra lệnh trò cũng chẳng vâng lời. Thân ngay chính sẽ được người đời tôn kính, được tôn kính nên sẽ được tín nhiệm. Thân mà không chính thì chẳng được kính trọng, không được kính trọng, uy tín cũng chẳng còn.

● Khiêm Đức chi đạo – Đạo khiêm nhường

Người làm thầy, đừng cho rằng mình là thầy mà cao ngạo. Mỗi người đều có sở trường riêng của mình trong thiên hạ. Khổng Tử nói rằng: “Tam nhân hành tất hữu ngã sư”, nghĩa là trong ba người đi ắt có kẻ là thầy của ta. Lại có câu rằng: “Bất sỉ hạ vấn”, không xấu hổ khi phải hỏi kẻ dưới. Hàn Dũ cũng nói rằng: Thánh nhân thời xưa, dẫu thân ở nơi xa, cũng vẫn thăm hỏi thầy. Lại có câu rằng: “Học trò chưa hẳn đã không bằng thầy, thầy chưa hẳn đã hiền đức hơn học trò, học đạo phân trước sau, mỗi nghề nghiệp đều có kỹ năng riêng.” Trong “Học Ký” cũng nói rằng: Học sau đó mới biết là không đủ, dạy sau đó mới biết còn vướng mắc, biết không đủ nên tự suy ngẫm, còn vướng mắc mới tự cường, cho nên càng dạy học thức càng tăng.

● Khích lệ chi pháp – Biện pháp khích lệ

Chí khí là khả năng của con người, có khả năng nên có thể làm được, có thể làm được sẽ có được thành quả. Cho nên người lấy thiện làm thầy, khích lệ cái chí khí của họ, động viên họ thực hành. Khích lệ sẽ khiến con người bắt tay vào việc. Động viên sẽ khuyên nhủ được sức lực của họ. Hành động thì sẽ có sức, có sức sẽ hành động, càng hành động lại càng có sức, càng có sức lại càng hành động, cứ luân phiên, tuần hoàn tích cực như vậy.

● Dụ đạo chi pháp – Phép dẫn dụ

Sức sáng tạo của con người ngay khi sinh ra đã có, nên hãy lấy thiện làm thầy, mà nhẹ nhàng dùng thiện dẫn dụ người. Dụ là chỉ dẫn, để người đó tự đạt được sức sáng tạo của mình. Sáng tạo sẽ tạo nên thành tựu, có thành tựu sẽ sinh ra sự tự tin, sự tự tin sẽ sinh ra động lực, động lực sẽ sinh ra sức sáng tạo, sức sáng tạo lại sinh ra thành tựu, cứ luân phiên tuần hoàn tích cực như vậy.

● Uy nghiêm chi pháp – Biện pháp uy nghiêm

Uy đến từ tín, nghiêm đến từ luật, không nộ mà uy, theo luật mà nghiêm, thì gọi là uy nghiêm. Uy cũng là tín, tin mình tin người. Tín thì có thể uy, uy sẽ có thể kính, kính sẽ có thể sợ, sợ lại có thể nghiêm. “Nghiêm sư xuất cao đồ”, thầy nghiêm ắt sẽ sinh trò giỏi. Nghiêm là luật, kỷ luật với bản thân, kỷ luật với người khác. Kỷ luật thì sẽ nghiêm, nghiêm thì có thể hành, hành thì sẽ có hiệu quả, có hiệu quả sẽ có thành tựu. Thành tựu học trò mới là điều người thầy nên làm.

● Lạc giáo chi bổn – Lấy việc yêu thích truyền daỵ làm gốc

Làm tốt thì sau này có thể kiên trì thường hằng, dạy tốt thì sau này có thể kiên trì truyền dạy. Kế cho mười năm thì không gì bằng trồng cây, kế cho suốt đời thì không gì bằng đào tạo con người, không tốt thì không thể kiên trì bền lâu. Mà người làm tốt không bằng người yêu thích việc đó, người dạy tốt không bằng người thích truyền dạy. Thích dạy nên hiếu học, học không biết mệt, dạy người cũng không biết mệt. Có được anh tài trong thiên hạ mà giáo dục họ là niềm vui to lớn của người thầy. Thầy thích dạy trò ham học, dạy vui vẻ mà học cũng vui vẻ, dạy học tương trợ cho nhau, niềm vui đều ở trong đó.

● Tu thân chi bổn – Lấy tu thân làm gốc

Học cao là thầy, thân ngay chính là phạm, đó chính là đang tu thân. Đạo tu thân trong cuốn “Đại Học” nói rằng đạo của “Đại học” là đạo của bậc “đại nhân”, đạo của bậc thánh nhân là đạo tu thân. Trong “Đại Học” còn nói rằng: Từ thiên tử cho tới thường dân, đều cần lấy tu thân là đứng đầu, là cái gốc. Sư là làm gương cho người, thì phải lấy tu thân làm gốc, tu thân truyền thụ, thực thi đại đạo.

● Công đức chi bổn – Lấy công đức làm gốc

Trò tôn quý thầy, thầy quý mến trò. Cổ nhân ở bậc thánh nhân có Khổng Tử, phương Tây có ngài Giê Su, bổn sư Thích Ca, đều vì đệ tử của mình mà thành tựu công đức. Những người làm thầy trong thiên hạ ngày nay đều nên quản thúc việc truyền dạy của mình theo tiêu chí: “Vi thiên địa lập tâm, vi sinh dân lập mệnh, vi vãng thánh kế tuyệt học, vi vạn thế khai thái bình”, nghĩa là “Vì trời đất mà lập tâm, vì dân sinh mà lập mệnh, vì thánh nhân xưa mà kế tục tuyệt học, vì vạn đại mà khai mở thái bình”. Học trò hiền đức khắp thiên hạ cũng là đại công đại đức của người làm thầy vậy.
Em quốc lại để đọc dần, giờ có lẽ ít người thích nói đạo lý.
 

OUMOUM

Xe buýt
Biển số
OF-837863
Ngày cấp bằng
30/7/23
Số km
921
Động cơ
500,602 Mã lực
Tuổi
27
Các cụ xưa nói làm thầy ko đc làm giàu, thầy gì cũng vậy, muốn làm giàu làm việc khác, nhất là kinh tài cầm cố nấu rượu... Tham tài tổn đức nay đọc r ngẫm kỹ thấy cũng ko sai
 

X_axe

Xe container
Biển số
OF-868186
Ngày cấp bằng
18/9/24
Số km
9,298
Động cơ
86,949 Mã lực
Em trích nguyên văn thôi, vì nó trăm năm nên ko rõ bản quyền.

Trong “Sư thuyết” của Hàn Dũ có câu rằng: “Sư giả, sở dĩ truyền đạo thụ nghiệp giải hoặc dã”, nghĩa là “Người làm thầy là người truyền đạo, truyền nghề và hoá giải những điều còn mê hoặc”. Đạo làm thầy không đơn giản chỉ là làm một người thợ dạy học, mà còn phải truyền thụ cho học sinh đạo lý đối nhân xử thế và phẩm chất quý giá là chủ động học hỏi.

Tác phẩm “Sư đạo” hay còn gọi là “Sư quy” (phép tắc của người thầy) được ghi lại bằng cổ văn, đã thuật lại một cách hệ thống 6 chương tư tưởng về tầm quan trọng của người thầy, trách nhiệm của người thầy, sự thận trọng của người thầy, đạo của người thầy, phương pháp của người thầy và cái gốc của người thầy. Hơn nữa mỗi một chương lại được thuật lại theo 3 phần, biểu đạt sự lý giải của tác giả về đạo làm thầy và đức của người thầy.

● Sinh mệnh chi trọng – Tầm quan trọng của sinh mệnh

Con người có 3 sinh mệnh, một là sinh mệnh do cha mẹ sinh ra, hai là sinh mệnh do người thầy tạo ra, ba là sinh mệnh do tự mình lập nên. Cha mẹ sinh thân này, thầy cô tạo linh hồn này, sau đó tự mình lập mệnh này. Cho nên người làm thầy chẳng khác nào cha mẹ tái sinh, một ngày làm thầy cả đời làm cha, hay còn gọi là Sư phụ (thầy cha).

● Thánh học chi trọng – Tầm quan trọng của việc học hỏi bậc thánh nhân

Kế thừa tuyệt học của bậc thánh nhân, khai mở thái bình cho vạn đại, ai là người kế thừa, là người khai mở ấy? Chính là người thầy: Người giúp kế thừa đời trước, tiếp nối đời sau. Mạnh Phu Tử kế thừa bậc thánh nhân, mở ra việc học hành, cũng là tấm gương điển hình cho vạn đại.

● Thiên hạ chi trọng – Tầm quan trọng của thiên hạ

Thiên hạ hưng vong, kẻ thất phu ta phải có trách nhiệm, kẻ thất phu cũng có thể gánh vác trách nhiệm. Người đi học chú tâm học hành đã là một lẽ, nhưng tìm được người thầy dạy làm ăn dễ hơn tìm được người thầy dạy làm người. Cho nên người làm thầy liên quan tới sinh mệnh của con người, liên quan tới việc kế thừa việc học của thánh nhân, liên quan tới thái bình của thiên hạ. Học trò thành người, thiên hạ ắt sẽ hướng tới Đức. Nếu dẫn dắt con cháu người ta đi sai đường, thiên hạ ắt tổn thất nặng nề. Vậy nên không thể không coi trọng thiên hạ mà truyền dạy một cách cẩn trọng.

● Truyền đạo chi trách – Trách nhiệm truyền đạo

Người ở trong đạo sẽ có lương tri. “Nhân chi sơ tính bản thiện”, nghĩa là con người sinh ra vốn tính thiện lương, bởi lẽ con người có lương tri. Cho nên người làm thầy cần thuận theo đức tính thiện lương của con người mà ca ngợi cái thiện và ức chế cái ác, đây được coi là truyền đạo. Người ở trong đạo cũng là đấng sáng tạo: “Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật”. Sự sáng tạo của đạo đều được biểu hiện trong sức sáng tạo của con người. Sức sáng tạo của con người, cùng tồn tại, cùng sinh ra với đạo, có thể khiến vạn vật sinh sôi. Cho nên người làm thầy, phải thuận theo đạo, khơi dậy sức sáng tạo của con người. Điều này được gọi là truyền đạo.

● Thụ nghiệp chi trách – Trách nhiệm truyền nghề

Chó giữ nhà, gà gáy sáng, tằm nhả tơ, ong nuôi mật, động vật đều có chức trách riêng của mình, huống hồ là con người. Hoa cỏ quản cái đẹp, mỏ bùn quản khoáng vật, hơi nước quản năng lượng, vạn vật đều có chức trách của mình, huống hồ nền công nghiệp, nông nghiệp, thương nghiệp của con người. Việc học hành, chức trách, sự nghiệp, muôn vàn nghề nghiệp trên thế gian đều được thiết kế cho con người. Mỗi người mỗi phận, mỗi người lo cai quản chức trách của mình, mỗi người nhận lấy nhu cầu của mình, thì gọi là đạo nghề nghiệp. Cho nên người làm thầy, tuỳ người mà truyền thụ chức nghiệp, động viên khích lệ họ để thành tựu sự nghiệp, đây gọi là thụ nghiệp hay truyền nghề.

● Giải hoặc chi trách – Trách nhiệm khai mở điều còn nghi hoặc

Người còn nghi hoặc ắt đang ở trong mê. Con người đâu thể không học mà tự biết. Không biết nên mới học, học thì mới biết rằng chưa đủ, thế là lại học nhiều hơn. Càng thấy hiểu biết của mình chưa đủ thì càng học nhiều, cứ luân phiên tuần hoàn như vậy, chính là đạo trưởng thành. Cho nên, người làm thầy, dạy điều trò còn thiếu mà tháo gỡ chỗ mê hoặc, gọi là giải điều mê hoặc.

● Nọa chi thận – Cẩn trọng với sự lười nhác

Học trò còn nhỏ lại hiếu động, tâm tính chưa ổn định, chưa nhập chính đạo nên người làm thầy không thể lười nhác mà không nghiêm. “Tam Tự Kinh” nói rằng: Dạy mà không nghiêm là lỗi do thầy lười nhác. Người thầy không nên tức giận, không quá nghiêm khắc, và không được lười nhác. Người không lười nhác thì sẽ tận tâm, ắt thu được thành quả.

● Nộ chi thận – Cẩn trọng khi nổi giận

Người làm thầy, dẫu phải chịu nhiều áp lực phiền não, nhưng hãy cẩn trọng, chớ nổi giận. Nếu hễ nổi giận hậu quả còn đáng sợ hơn cả người thường. Một là học trò non nớt, tâm tính nhút nhát, dễ bị tổn thương, nếu bị tổn thương, cả đời khó chữa. Hai là, nếu người làm thầy mà nổi giận thì nhiều người sẽ phải hứng chịu, 1 truyền 10, 10 truyền trăm, số người phải hứng chịu sẽ quá nhiều. Ba là, nổi giận thì sẽ thất kính, thất kính thì trò không sợ, cũng chẳng tin, e rằng sẽ hoang phí cả sự nghiệp học hành. Cho nên người làm thầy cần nhẫn được điều mà người thường không thể nhẫn, chịu đựng điều mà người thường không thể chịu đựng. Muốn thọ phúc thì cần phải nhẫn, nhẫn chịu rất lớn ắt sẽ đắc được đại phúc.

● Lợi chi Thận – Cẩn trọng với cái lợi

Trang Tử nói rằng: “Con người trọng lợi, đất thanh liêm trọng danh (danh dự), hiền sỹ tôn sùng chí, thánh nhân quý sự tinh tuý”. Khổng Tử nói rằng: Bậc quân tử hiểu rõ về nghĩa, kẻ tiểu nhân hiểu rõ về lợi. Người làm thầy cũng là bậc quân tử, đừng vì lợi mà dạy, đừng dùng việc dạy học mà mưu lợi. Nếu dạy vì lợi, nếu dạy để mưu cầu lợi thì sẽ mất đạo. Nhưng người thầy cũng là con người, con người ắt sẽ tính toán thiệt hơn, nhưng ngành giáo dục lại là một ngành đại lợi, lợi ích dài lâu. Cho nên người làm thầy cần vì đại lợi, vì cái lợi dài lâu của thiên hạ. Đại lợi ắt có đại thiện, ắt sẽ có đại hỷ.

● Nhân ái chi đạo – Đạo thương người

Người nhân thì có đức, người giàu lòng yêu thương thì từ bi. Người làm thầy cũng là bậc làm cha, người làm em cũng như con. Vậy nên là người làm thầy chỉ có thể yêu thương con người bằng tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái, mới có thể thực hành được đạo làm thầy với thiên hạ. Những bậc hiền sư thánh vương kim cổ, không thể không coi nhân ái là cái gốc của việc dạy học. Người làm thầy yêu người như thể yêu con, học trò ắt tôn kính thầy với tấm lòng hiếu thuận như với song thân. Giữa cha con, thầy trò, cha nhân từ con hiếu thuận, thầy nhân từ trò tôn kính, hiếu thuận cha mẹ, tôn kính thầy cô, đạo đều ở trong đó.

● Sư phạm chi đạo – Đạo lấy mình làm gương

Dùng bản thân làm gương thì trên hành dưới thực thi. Học cao là thầy (sư), thân ngay chính là phạm, là cái gốc của việc dạy học. Học nhiều hiểu rộng, học và luôn thực hành, dạy mà luôn đổi mới, là coi trọng việc học, có thể làm thầy. Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín, ôn nhu, lương thiện, cung kính, cần kiệm, cẩn trọng, làm người ngay thẳng thì có thể làm mẫu. Thân ngay chính thì dẫu không ra lệnh trò cũng hành theo. Thân mà không chính, dẫu ra lệnh trò cũng chẳng vâng lời. Thân ngay chính sẽ được người đời tôn kính, được tôn kính nên sẽ được tín nhiệm. Thân mà không chính thì chẳng được kính trọng, không được kính trọng, uy tín cũng chẳng còn.

● Khiêm Đức chi đạo – Đạo khiêm nhường

Người làm thầy, đừng cho rằng mình là thầy mà cao ngạo. Mỗi người đều có sở trường riêng của mình trong thiên hạ. Khổng Tử nói rằng: “Tam nhân hành tất hữu ngã sư”, nghĩa là trong ba người đi ắt có kẻ là thầy của ta. Lại có câu rằng: “Bất sỉ hạ vấn”, không xấu hổ khi phải hỏi kẻ dưới. Hàn Dũ cũng nói rằng: Thánh nhân thời xưa, dẫu thân ở nơi xa, cũng vẫn thăm hỏi thầy. Lại có câu rằng: “Học trò chưa hẳn đã không bằng thầy, thầy chưa hẳn đã hiền đức hơn học trò, học đạo phân trước sau, mỗi nghề nghiệp đều có kỹ năng riêng.” Trong “Học Ký” cũng nói rằng: Học sau đó mới biết là không đủ, dạy sau đó mới biết còn vướng mắc, biết không đủ nên tự suy ngẫm, còn vướng mắc mới tự cường, cho nên càng dạy học thức càng tăng.

● Khích lệ chi pháp – Biện pháp khích lệ

Chí khí là khả năng của con người, có khả năng nên có thể làm được, có thể làm được sẽ có được thành quả. Cho nên người lấy thiện làm thầy, khích lệ cái chí khí của họ, động viên họ thực hành. Khích lệ sẽ khiến con người bắt tay vào việc. Động viên sẽ khuyên nhủ được sức lực của họ. Hành động thì sẽ có sức, có sức sẽ hành động, càng hành động lại càng có sức, càng có sức lại càng hành động, cứ luân phiên, tuần hoàn tích cực như vậy.

● Dụ đạo chi pháp – Phép dẫn dụ

Sức sáng tạo của con người ngay khi sinh ra đã có, nên hãy lấy thiện làm thầy, mà nhẹ nhàng dùng thiện dẫn dụ người. Dụ là chỉ dẫn, để người đó tự đạt được sức sáng tạo của mình. Sáng tạo sẽ tạo nên thành tựu, có thành tựu sẽ sinh ra sự tự tin, sự tự tin sẽ sinh ra động lực, động lực sẽ sinh ra sức sáng tạo, sức sáng tạo lại sinh ra thành tựu, cứ luân phiên tuần hoàn tích cực như vậy.

● Uy nghiêm chi pháp – Biện pháp uy nghiêm

Uy đến từ tín, nghiêm đến từ luật, không nộ mà uy, theo luật mà nghiêm, thì gọi là uy nghiêm. Uy cũng là tín, tin mình tin người. Tín thì có thể uy, uy sẽ có thể kính, kính sẽ có thể sợ, sợ lại có thể nghiêm. “Nghiêm sư xuất cao đồ”, thầy nghiêm ắt sẽ sinh trò giỏi. Nghiêm là luật, kỷ luật với bản thân, kỷ luật với người khác. Kỷ luật thì sẽ nghiêm, nghiêm thì có thể hành, hành thì sẽ có hiệu quả, có hiệu quả sẽ có thành tựu. Thành tựu học trò mới là điều người thầy nên làm.

● Lạc giáo chi bổn – Lấy việc yêu thích truyền daỵ làm gốc

Làm tốt thì sau này có thể kiên trì thường hằng, dạy tốt thì sau này có thể kiên trì truyền dạy. Kế cho mười năm thì không gì bằng trồng cây, kế cho suốt đời thì không gì bằng đào tạo con người, không tốt thì không thể kiên trì bền lâu. Mà người làm tốt không bằng người yêu thích việc đó, người dạy tốt không bằng người thích truyền dạy. Thích dạy nên hiếu học, học không biết mệt, dạy người cũng không biết mệt. Có được anh tài trong thiên hạ mà giáo dục họ là niềm vui to lớn của người thầy. Thầy thích dạy trò ham học, dạy vui vẻ mà học cũng vui vẻ, dạy học tương trợ cho nhau, niềm vui đều ở trong đó.

● Tu thân chi bổn – Lấy tu thân làm gốc

Học cao là thầy, thân ngay chính là phạm, đó chính là đang tu thân. Đạo tu thân trong cuốn “Đại Học” nói rằng đạo của “Đại học” là đạo của bậc “đại nhân”, đạo của bậc thánh nhân là đạo tu thân. Trong “Đại Học” còn nói rằng: Từ thiên tử cho tới thường dân, đều cần lấy tu thân là đứng đầu, là cái gốc. Sư là làm gương cho người, thì phải lấy tu thân làm gốc, tu thân truyền thụ, thực thi đại đạo.

● Công đức chi bổn – Lấy công đức làm gốc

Trò tôn quý thầy, thầy quý mến trò. Cổ nhân ở bậc thánh nhân có Khổng Tử, phương Tây có ngài Giê Su, bổn sư Thích Ca, đều vì đệ tử của mình mà thành tựu công đức. Những người làm thầy trong thiên hạ ngày nay đều nên quản thúc việc truyền dạy của mình theo tiêu chí: “Vi thiên địa lập tâm, vi sinh dân lập mệnh, vi vãng thánh kế tuyệt học, vi vạn thế khai thái bình”, nghĩa là “Vì trời đất mà lập tâm, vì dân sinh mà lập mệnh, vì thánh nhân xưa mà kế tục tuyệt học, vì vạn đại mà khai mở thái bình”. Học trò hiền đức khắp thiên hạ cũng là đại công đại đức của người làm thầy vậy.
Quan điểm xưa (lấy người thầy làm trung tâm giáo dục) trái ngược quan điểm nay (lấy người học làm trung tâm)

Nhân bàn chữ Sư phạm cũng bàn chữ Giáo dục. Trong chữ giáo dục có cái roi (của người thầy).

Bây giờ mà thầy cầm roi quất học trò nó kiện chết :)
 

TieuFu

Xe lăn
Biển số
OF-148443
Ngày cấp bằng
7/7/12
Số km
10,653
Động cơ
487,546 Mã lực
Nơi ở
rừng
Sư phạm không bằng sư sãi !
 

OUMOUM

Xe buýt
Biển số
OF-837863
Ngày cấp bằng
30/7/23
Số km
921
Động cơ
500,602 Mã lực
Tuổi
27
Quan điểm xưa (lấy người thầy làm trung tâm giáo dục) trái ngược quan điểm nay (lấy người học làm trung tâm)

Nhân bàn chữ Sư phạm cũng bàn chữ Giáo dục. Trong chữ giáo dục có cái roi (của người thầy).

Bây giờ mà thầy cầm roi quất học trò nó kiện chết :)
Phổ cập hoá thpt, phổ cập đh, tiến toeis gsts với các đề tai nhân bản nó kc với xưa, nên nói lấy trò làm tt chỉ là cách bôi phấn lên đống bùn, như Gecm, họ phân loại thầy thợ mấy lượt vì biết năng lực ko thể đồng đều bao gồm ý chí, thể chất, trí tuệ tiềm ẩn...

100% giỏi là cái gì đó khá hài hước chômij sinb vật sống tự nhiên.
 

Honghen2008

Xe lăn
Biển số
OF-423435
Ngày cấp bằng
19/5/16
Số km
14,673
Động cơ
1,655,046 Mã lực
Phổ cập hoá thpt, phổ cập đh, tiến toeis gsts với các đề tai nhân bản nó kc với xưa, nên nói lấy trò làm tt chỉ là cách bôi phấn lên đống bùn, như Gecm, họ phân loại thầy thợ mấy lượt vì biết năng lực ko thể đồng đều bao gồm ý chí, thể chất, trí tuệ tiềm ẩn...

100% giỏi là cái gì đó khá hài hước chômij sinb vật sống tự nhiên.
Tưởng thế nào, cũng chỉ để đi vào chi tiết và nói những cái ko cần nói, vì ai cũng thấy cũng biết. Nói ra chẳng hay ho gì. Thế này thớt cũng chẳng được bao lâu.
Sắp một năm học mới, một thế hệ mới, lại đội ngũ quản lý mới vs các yc ko kc a sở tc, nay kê khai mai viết sổ kia cấm xuất hđ vài bữa lại quay lại như cũ để "dưỡng sức dân" khi thằng dân vừa bỏ hết mặt bằng.

Sgk, đồng phục, trang bị ... xuất phát toàn từ ý nghĩa tích cực, rồi nhìn bữa trưa của lũ trẻ, ko phải một người, mà là, ai cũng biết từ htrg, gv, hs, ph, bọn nấu. Đến đồ ăn cho trẻ còn thế các thứ kc ko cần nhìn thêm cũng bt cụ ak.

Nhưng nhẹ nhàng thôi, các ranh giới mong manh lắm
Những bông hoa trong nồi sâu chắc shok khi lần đầu chứng kiến mánh khoé trộn bộ sách gk, nghe thì hay quá nhưng hoá ra, tiền cả.
 

X_axe

Xe container
Biển số
OF-868186
Ngày cấp bằng
18/9/24
Số km
9,298
Động cơ
86,949 Mã lực
Phổ cập hoá thpt, phổ cập đh, tiến toeis gsts với các đề tai nhân bản nó kc với xưa, nên nói lấy trò làm tt chỉ là cách bôi phấn lên đống bùn, như Gecm, họ phân loại thầy thợ mấy lượt vì biết năng lực ko thể đồng đều bao gồm ý chí, thể chất, trí tuệ tiềm ẩn...

100% giỏi là cái gì đó khá hài hước chômij sinb vật sống tự nhiên.
Người học làm trung tâm ko có nghĩa là 100% học giỏi và xuất sắc. Cái đó là bệnh thành tích rồi

Lấy người học làm trung tâm có nghĩa là tự học là chính, và phát huy hết năng lực đặc thù mỗi cá nhân, giáo dục toàn diện

Ví dụ, ô giỏi làm thợ thì đi làm thợ, ô giỏi nghiên cứu thì đi nghiên cứu, ô giỏi kỹ sư thì đi kỹ sư. vvv đồng thời ô nào cũng có năng lực nền toàn diện

Cụ đọc thêm Nq 71 cho đúng đường lối "người học làm trung tâm" :)

 
Chỉnh sửa cuối:

comiki

Xe ba gác
Người OF
Biển số
OF-504527
Ngày cấp bằng
6/6/06
Số km
23,830
Động cơ
17,968,252 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Phổ cập hoá thpt, phổ cập đh, tiến toeis gsts với các đề tai nhân bản nó kc với xưa, nên nói lấy trò làm tt chỉ là cách bôi phấn lên đống bùn, như Gecm, họ phân loại thầy thợ mấy lượt vì biết năng lực ko thể đồng đều bao gồm ý chí, thể chất, trí tuệ tiềm ẩn...

100% giỏi là cái gì đó khá hài hước chômij sinb vật sống tự nhiên.
Sắp một năm học mới, một thế hệ mới, lại đội ngũ quản lý mới vs các yc ko kc a sở tc, nay kê khai mai viết sổ kia cấm xuất hđ vài bữa lại quay lại như cũ để "dưỡng sức dân" khi thằng dân vừa bỏ hết mặt bằng.

Sgk, đồng phục, trang bị ... xuất phát toàn từ ý nghĩa tích cực, rồi nhìn bữa trưa của lũ trẻ, ko phải một người, mà là, ai cũng biết từ htrg, gv, hs, ph, bọn nấu. Đến đồ ăn cho trẻ còn thế các thứ kc ko cần nhìn thêm cũng bt cụ ak.

Nhưng nhẹ nhàng thôi, các ranh giới mong manh lắm
Cụ uyên thâm thật đấy, đẻ thớt sòn sòn, bàn luận từ động cơ tên lửa, điện hạt nhân, chip nano, siêu hợp kim, giờ lại bàn lạm sang cái đạo dạy và học của cổ nhân (copy paste thôi, cái này ngửi văn là rõ). Nhưng lại ko thể viết một cái còm sáng sủa, rõ nghĩa, hay ít nhất đúng chính tả, ngữ pháp. Theo em, đây ko phải cách tư duy, hành văn của người làm khoa học kỹ thuật.
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
8,548
Động cơ
629,887 Mã lực
Các cụ nói thầy nhiều mà quên cha mẹ ư?
Muốn con hay chữ phải yêu mến thầy.
Theo sát con mọi nơi, còn chưa biết nên người hay không.
Đổ tại nhà trường chỉ là 1/2 sự thật.
Con nên hay hư, trước hết và sau cùng là tại cha mẹ.
1000014187.jpg

Tết độc lập, em mang thằng anh đã vào đại học đi cổ động em gái nó dự thi liên hoan TTN.
Theo sát như vậy nhưng cũng không dám chắc sau này con mình nên người hay không cụ ạ. Giáo dục trước hết từ gia đình.
Thầy cô trường lớp là do cha mẹ chọn.
Cấp một chọn thầy.
Cấp 2 chọn lớp
Cấp 3 chọn trường.
Đại học thì phải gieo ý tưởng từ những khi nói chuyện với con.
Thầy cô trường lớp nào thay cha mẹ mấy chuyện hậu trường này đuọc các cụ?
1000014292.jpg

Đúng hiện nay có rất nhiều hư hỏng từ bên trên. Nhưng không vì thế mà con mình đc hỏng. Pháp nó dạy để làm nô lệ cho nó mà các cụ còn không hư. Thì tại sao các cụ để con hư lúc này?
 
Chỉnh sửa cuối:

comiki

Xe ba gác
Người OF
Biển số
OF-504527
Ngày cấp bằng
6/6/06
Số km
23,830
Động cơ
17,968,252 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Các cụ nói thầy nhiều mà quên cha mẹ ư?
Muốn con hay chữ phải yêu mến thầy.
Theo sát con mọi nơi, còn chưa biết nên người hay không.
Đổ tại nhà trường chỉ là 1/2 sự thật.
Con nên hay hư, trước hết và sau cùng là tại cha mẹ.
1000014187.jpg

Tết độc lập, em mang thằng anh đã vào đại học đi cổ động em gái nó dự thi liên hoan TTN.
Theo sát như vậy nhưng cũng không dám chắc sau này con mình nên người hay không cụ ạ. Giáo dục trước hết từ gia đình.
Thầy cô trường lớp là do cha mẹ chọn.
Cấp một chọn thầy.
Cấp 2 chọn lớp
Cấp 3 chọn trường.
Đại học thì phải gieo ý tưởng từ những khi nói chuyện với con.
Thầy cô trường lớp nào thay cha mẹ mấy chuyện hậu trường này đuọc các cụ?
1000014292.jpg

Đúng hiện nay có rất nhiều hư hỏng từ bên trên. Nhưng không vì thế mà con mình đc hỏng. Pháp nó dạy để làm nô lệ cho nó mà các cụ còn không hư. Thì tại sao các cụ để con hư lúc này?
Cấp 1 chọn trường gần nhà
Cấp 2 chọn trường gần nhà
Cấp 3 chọn trường thi đậu, ưu tiên gần nhà
Đại học chọn trường thi đậu (nếu đỗ) L-)
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
8,548
Động cơ
629,887 Mã lực
Cấp 1 chọn trường gần nhà
Cấp 2 chọn trường gần nhà
Cấp 3 chọn trường thi đậu, ưu tiên gần nhà
Đại học chọn trường thi đậu (nếu đỗ) L-)
Câu của em nó là thế này:
Cấp 1 thì trường lớp nào gần nhà ưu tiên là dĩ nhiên rồi, nhưng phải xem cô chủ nhiệm thế nào. Cô mà mà lệch thì dù trường xịn lớp chọn con cũng tâm thần.Vì con còn ngu (à non).
Lên cấp 2 cũng vậy, nhưng lớp tốt sẽ có bạn tốt. Không thì tụi bạn nó bắt nặt hoặc tệ nạn khỏi chê. Cô thầy vẫn quan trọng nhưng nhận thức của con vững hơn.
Tương tự vậy là cấp 3 và đại học.
Theo mức trưởng thành mà nới dây neo dần.
Chứ thả rông khoán trắng cho trường thì thôi. Con ai chứ chẳng còn con mình đâu.
Đại loại vậy mợ à.
 

X_axe

Xe container
Biển số
OF-868186
Ngày cấp bằng
18/9/24
Số km
9,298
Động cơ
86,949 Mã lực
Đúng hiện nay có rất nhiều hư hỏng từ bên trên. Nhưng không vì thế mà con mình đc hỏng. Pháp nó dạy để làm nô lệ cho nó mà các cụ còn không hư. Thì tại sao các cụ để con hư lúc này?
Cũng ko hẳn hư từ trên. Mà ngày nay ko còn những người thầy quân tử tàu, vạn thế sư biểu như Khổng Tử.

Thời đại khác, phải chấp nhận khác thôi. Ko ăn mày dĩ vãng được nữa.
 

comiki

Xe ba gác
Người OF
Biển số
OF-504527
Ngày cấp bằng
6/6/06
Số km
23,830
Động cơ
17,968,252 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Câu của em nó là thế này:
Cấp 1 thì trường lớp nào gần nhà ưu tiên là dĩ nhiên rồi, nhưng phải xem cô chủ nhiệm thế nào. Cô mà mà lệch thì dù trường xịn lớp chọn con cũng tâm thần.Vì con còn ngu (à non).
Lên cấp 2 cũng vậy, nhưng lớp tốt sẽ có bạn tốt. Không thì tụi bạn nó bắt nặt hoặc tệ nạn khỏi chê. Cô thầy vẫn quan trọng nhưng nhận thức của con vững hơn.
Tương tự vậy là cấp 3 và đại học.
Theo mức trưởng thành mà nới dây neo dần.
Chứ thả rông khoán trắng cho trường thì thôi. Con ai chứ chẳng còn con mình đâu.
Đại loại vậy mợ à.
Em thì cứ quan sát con và nhắc nhở thôi, con vui vẻ, thích đến lớp đến trường, về nhà ríu rít kể chuyện, cuối năm họp phụ huynh kết quả học tập loanh quanh khúc giữa là ổn. À thỉnh thoảng trong năm còn phải ký vài ba cái bảng kiểm điểm nữa, cũng thường thôi 😅
 

Thỏ vẩu

Xe buýt
Biển số
OF-859106
Ngày cấp bằng
12/5/24
Số km
593
Động cơ
31,359 Mã lực
Tuổi
26
Các cụ nói thầy nhiều mà quên cha mẹ ư?
Muốn con hay chữ phải yêu mến thầy.
Theo sát con mọi nơi, còn chưa biết nên người hay không.
Đổ tại nhà trường chỉ là 1/2 sự thật.
Con nên hay hư, trước hết và sau cùng là tại cha mẹ.
1000014187.jpg

Tết độc lập, em mang thằng anh đã vào đại học đi cổ động em gái nó dự thi liên hoan TTN.
Theo sát như vậy nhưng cũng không dám chắc sau này con mình nên người hay không cụ ạ. Giáo dục trước hết từ gia đình.
Thầy cô trường lớp là do cha mẹ chọn.
Cấp một chọn thầy.
Cấp 2 chọn lớp
Cấp 3 chọn trường.
Đại học thì phải gieo ý tưởng từ những khi nói chuyện với con.
Thầy cô trường lớp nào thay cha mẹ mấy chuyện hậu trường này đuọc các cụ?
1000014292.jpg

Đúng hiện nay có rất nhiều hư hỏng từ bên trên. Nhưng không vì thế mà con mình đc hỏng. Pháp nó dạy để làm nô lệ cho nó mà các cụ còn không hư. Thì tại sao các cụ để con hư lúc này?
Chính xác và không cần thêm gì! À nhưng Khai phóng lại chửi chết :D
 

hope2022

Xe máy
Biển số
OF-821193
Ngày cấp bằng
19/10/22
Số km
93
Động cơ
33,757 Mã lực
Tuổi
27
Cũng ko hẳn hư từ trên. Mà ngày nay ko còn những người thầy quân tử tàu, vạn thế sư biểu như Khổng Tử.

Thời đại khác, phải chấp nhận khác thôi. Ko ăn mày dĩ vãng được nữa.
Lại ăn cơm mèo nói leo các cụ!

Cái gì cũng biết nhưng lại biết lưng chừng...
 

kudo1908

Xe tải
Biển số
OF-302488
Ngày cấp bằng
22/12/13
Số km
211
Động cơ
289,944 Mã lực
Nơi ở
thị trấn thạnh mỹ
Cụ uyên thâm thật đấy, đẻ thớt sòn sòn, bàn luận từ động cơ tên lửa, điện hạt nhân, chip nano, siêu hợp kim, giờ lại bàn lạm sang cái đạo dạy và học của cổ nhân (copy paste thôi, cái này ngửi văn là rõ). Nhưng lại ko thể viết một cái còm sáng sủa, rõ nghĩa, hay ít nhất đúng chính tả, ngữ pháp. Theo em, đây ko phải cách tư duy, hành văn của người làm khoa học kỹ thuật.
Đây gọi là cách nói của người ít học mà thích hành văn đấy cụ,rất cợt nhã trong câu chữ.
 

OUMOUM

Xe buýt
Biển số
OF-837863
Ngày cấp bằng
30/7/23
Số km
921
Động cơ
500,602 Mã lực
Tuổi
27
Cụ uyên thâm thật đấy, đẻ thớt sòn sòn, bàn luận từ động cơ tên lửa, điện hạt nhân, chip nano, siêu hợp kim, giờ lại bàn lạm sang cái đạo dạy và học của cổ nhân (copy paste thôi, cái này ngửi văn là rõ). Nhưng lại ko thể viết một cái còm sáng sủa, rõ nghĩa, hay ít nhất đúng chính tả, ngữ pháp. Theo em, đây ko phải cách tư duy, hành văn của người làm khoa học kỹ thuật.
Mũi cụ thính đấy, e nói cóp cho nó vui chứ cụ tìm nguồn giống hộ em. Ko biết sáng với tối của cụ là ở mức độ nào, cụ có tham gia các diễn dần chuyên nghành qt ko, rất nhiều và ở đó, cụ làm ơn đừng sai một khái niệm hay dấu ngắt, nó là chuyên ngành.

Vie01 97 là dự án hỗ trợ năng lực của lhq tại hanel chùa bộc ko lq kt lắm, cụ chắc bên khối 2011 nên cần chính tả?
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top