Phở cũng giống tình yêu. Chẳng ai bảo tình yêu nhất định phải là sáu múi, cao mét tám, mặt V-line, ba vòng đúng chuẩn. Mấy cái ấy nhìn thôi, nhưng có khi chẳng liên quan gì đến chuyện mình có thương một người hay không. Có khi chỉ là một ánh mắt đầy tình thương nhìn mình khi mình có vấn đề. Một nụ cười duyên gặp mình đến lớp. Một cái núm đồng tiền để cái duyên làm tổ mãi. Một giọng nói thanh dịu nghe mãi không chán. Hoặc đơn giản là cái cách người ấy dịu dàng cố chọn mình vào cùng nhóm làm bài tập lớn.
Phở cũng vậy.
Nó là quốc hồn quốc túy, là ký ức tuổi thơ, là những sáng mùa đông rét căm căm được bà ngoại dúi cho ít tiền đi ăn một bát phở nóng vì hôm qua nhìn thấy cháu đi qua hàng phở mà mắt sáng, hít hà. Là mùi nước dùng bốc lên trong một con phố còn chưa tỉnh ngủ. Là tiếng gọi “cho cháu một phở chín nạm, nhiều bánh” rồi san thành hai bát, cho em trai ruột đi theo mình mà túi hai anh em vét hết chỉ đủ tiền 01 bát, rồi ngồi xuýt xoa bên cái bát nghi ngút khói, nhìn em trai nhe cười hàm răng sún. Là những năm tháng đi qua, người đi xa thì nhớ phở đầu ngõ, người ở nhà thì sáng ra vẫn làm một bát mà nhớ cô công chúa dù đã lớn bổng, ở nhà vẫn gọi là "cún con yêu" đang du học sáng nay ăn gì ?
Rồi phở đi theo người Việt khắp nơi. Vào Nam, ra Bắc, sang Tây, sang Tàu. Mỗi vùng một khẩu vị, mỗi quán một cách nấu, mỗi người một cách ăn. Người thích nhiều hành, người không hành. Người vắt chanh, người cho giấm. Người ăn quẩy, người không. Có người còn cho tương ớt vào - thế là có người nổi giận như thể vừa chứng kiến một cuộc phản bội tình cảm.
Fun thật...
Vì nếu tình yêu với phở chỉ nằm ở chuyện “phải ăn thế này, tuyệt đối không được ăn thế kia”, thì có lẽ ta đang yêu một bộ quy tắc giáo điều, chứ chắc gì ta yêu phở.
Người ta cho tương ớt vào bát phở của người ta thì cứ để người ta ăn. Có mất đi cái gì đâu. Bát phở của mình vẫn là bát phở mình yêu. Ký ức của mình vẫn còn nguyên. Buổi sáng mùa đông, thi xong, mẹ gọi dậy cho tiền ăn phở vì Học kỳ này đạt điểm tốt vẫn còn đó. Cái hàng phở đầu ngõ ngày xưa vẫn nằm đâu đó trong trí nhớ. Và cái cảm giác cầm thìa lên, húp một thìa nước dùng nóng, bỏng lưỡi, hương vị hồi quế thảo quả gừng hoà trộn cùng vị ngọt đằm của nước ninh xương bò xông ngát lên vòm khoang miệng, tự nhiên thấy cả một đoạn đời quay về - cái ấy thì một lọ tương ớt làm sao mà lấy mất được.
Với lại, tình yêu thật sự đôi khi cũng có những chuyện rất vô lý. Người mình yêu có thể chẳng đẹp theo bất kỳ tiêu chuẩn nào. Có thể hơi béo, hơi lùn, tóc chẳng được đẹp, cười còn hở lợi, thậm chí hôi nách. Nhưng mình vẫn cứ thấy đáng yêu. Người ngoài nhìn vào bảo: “Có gì đâu mà mê con dở hơi ấy nhỉ” - mình cũng chẳng giải thích được.
Thì phở cũng thế.
Có những thứ mình yêu không phải vì nó hoàn hảo, mà vì nó đã ở trong đời mình quá lâu, nó là máu thịt rồi. Máu thịt ai mà không thương.
Nó đi qua tuổi thơ, đi qua những năm nghèo khó, những ngày vui, những ngày buồn, những buổi sáng vội vàng trước giờ đi học, đi làm, những đêm khuya đói bụng, những lần trở về Hà Nội mịt mờ sương sớm. Nó thành một thứ quen thuộc đến mức nhiều khi chẳng cần gọi tên nữa. Chỉ cần ngửi thấy mùi nước dùng là tự nhiên thấy nhớ nhà.
Nên thôi, ai ăn phở thế nào thì ăn.
Phở không cần chúng ta bảo vệ bằng cách bắt người khác ăn giống mình. Phở đã sống đủ lâu, đi đủ xa và đi qua đủ nhiều thế hệ để chẳng cần phải chứng minh nó là phở nữa, đã là di sản không cần chứng minh giá trị.
Còn mình, nếu thật sự yêu phở, thì cứ ngồi xuống, gọi một bát mình thích, ăn cho ngon lành.
Có tương ớt thì cho tương ớt. Không có thì thôi ta cho ớt tươi.
Nơi xứ người, không có tương ớt, không có quẩy thì ta cho thêm tiêu, không tiêu thì thêm thìa nước mắm Thái Lan. Vẫn thấy quê hương hiện hữu qua làn khói...và mớ hành tây đầy ắp kèm vị ngậy của vị bò xứ người sao mà xa lạ thế, chỉ có chút nước dùng là đủ nhớ quê hương.
Cũng giống tình yêu thực sự, chỉ cần một giọt mưa, một giai điệu lạc nơi góc phố...tim lại ngập tràn cản xúc.
Người thương cũ giờ đang làm gì nhỉ, có còn nhớ ai không...
Và tối nay, nơi xứ người, giở cuốn "Thương nhớ mười hai" lại nhớ mười hai tháng đi ăn phở xứ Hà Thành....
Thương không để đâu cho hết !