- Biển số
- OF-905520
- Ngày cấp bằng
- 9/4/26
- Số km
- 889
- Động cơ
- 16,565 Mã lực
- Tuổi
- 36
Đối với cháu nước Đức vẫn quá tuyệt vời.
So thế sao được, quan trọng đầu tiên là hãng nào thôi. Hàng của tỉ phú nó khác chứ! Ngay cả 1 hãng cũng có nhiều loại theo giá tiền.Em có cái nồi Fissler của Đức mà chính hãng đứa em tự xách tay về. So sánh với bộ nồi Elo cũng thấy ghi là Made in Germany nhưng mà mua ở VN. Chắc là hàng nhái hoặc hàng Tàu dạt gắn nhãn Đức.
Những thứ cụ nói chỉ là cách kể chuyện để bán hàng của các hãng đồng hồ cơ khí thôi ạ. Trong cuộc đua về khoa học kỹ thuật, ai bảo thủ và thiếu thực tế thì sẽ dần bị vượt.Cụ ko đam mê và ko có góc nhìn cùng hướng nên khó giãi bày lắm cụ ơi. Nhưng đồng hồ ko đơn giản chỉ có đắt hay rẻ vì đến 1 mức độ thì chỉ có đúc vàng, khảm kim cương, đá quý (dù vừa rồi mới phát hiện ra kc cũng đểu bỏ xừ ra nếu bị lừa) mới làm nó đắt thêm cụ ạ. Đồng hồ ko chỉ để xem giờ vì dù công nghệ, kỹ thuật đã lên rất cao nhưng độ chính xác cũng ko thể cao hơn đồng hồ điện tử 100$ được, nhưng ở trong đó là cả mớ công nghệ về đúc, luyện kim, cơ khí chính xác và cả công nghệ hybrid với máy thạch anh nữa cụ ạ. Nhìn cái kim giây chạy mà ko hiểu về đồng hồ thì cũng ko hiểu được vì sao nó đắt đâu cụ.
Còn với tháp nhu cầu Maslow cũng chỉ là 1 khái niệm để đưa ra nói thôi cụ ơi và nó chỉ thích hợp cho những người ở trên đỉnh tháp, ko cho số đông. Vậy nên số đông vẫn phải theo hướng ngược lại là nhìn vào những gì bên ngoài để có thể lọc được 1 số thông tin tạm thời. Cụ có tin thằng nào nói chuyện làm ăn mà mặc bộ vest 200k, đi đôi giày 150k, cầm cái điện thoại cùi ko.
Nói là chuyện của mồm cụ ạ còn thực tế diễn ra thế nào mới là cái cần phải đánh giá. Như việc xe nào chả là xe thì đi con Wave, con Dream hay SH, Piagio là như nhau, hay đi Su cóc cũng tốt ko kém Audi thì chỉ có vài người có điều kiện là làm thế thôi cụ ạ, còn các anh nghèo thì khi có điều kiện là lập tức lên đời....quần áo, điện thoại, xe tay ga ngay thôi.![]()
Chẳng cần đến Đức, cái máy giặt Electrolux made in Thái Lan của nhà em 25 năm rồi vẫn dùng tốt. Chỉ vài lần thay ống xả, dây cấp nước, và 1 lần thay bộ lò xo cân bằng.Khen đồ cơ khí kiểu cũ của Đức, có lẽ hơi thừa.
Tôi cũng góp lời khen vậy:
Tụi tôi đi làm ở bệnh viện.
Có 1 cái máy vắt của Đức, mất nắp, dây điện bên ngoài hỏng ráo cả, công tắc cũng hỏng.
Motor thì vẫn chạy hoàn hảo, có lẽ từ độ 30 năm (không ai biết vì tuổi nghề cán bộ ở đấy đều kém nó cả).
Họ phải phanh nó bằng cách, bác thợ điện gắn 1 công tắc ngược chiều: Vắt xong => đảo công tắc => nó phanh lại để quay ngược chiều.
Đến hôm nay, có lẽ nó vẫn quay.
Thớt hay ho, em hóng. Bên Đức kỳ này khó khăn phếtHãy tưởng tượng bạn đang sở hữu một chiếc đồng hồ cơ trị giá cả gia tài. Nó được chế tác từ hàng nghìn bánh răng siêu nhỏ, chạy chính xác đến từng phần tỷ giây và là niềm tự hào của ba thế hệ dòng họ. Nhưng rồi một ngày, bạn bừng tỉnh nhận ra: Thế giới xung quanh không còn ai nhìn giờ bằng kim quay nữa. Họ dùng đồng hồ thông minh để đo nhịp tim, thanh toán hóa đơn và điều khiển cả căn nhà.
View attachment 9597565
Đó chính là bi kịch của "Cỗ máy Đức" vào tháng 5 năm 2026.
Suốt hơn 100 năm, dòng chữ "Made in Germany" là một lời thề bảo chứng cho sự hoàn hảo. Người Đức đã thống trị thế giới bằng tiếng đóng cửa xe chắc nịch, bằng những piston thép không thể phá hủy và kỷ luật thép của vùng Ruhr. Nhưng hôm nay, chính sự "hoàn hảo" đó lại đang trở thành một lời nguyền cay đắng.
1. Những tiếng nấc cụt của một đế chế
Năm 2025, giá trị gia tăng của ngành chế tạo Đức tiếp tục sụt giảm 1,3%. Bước sang tháng 5/2026, bức tranh kinh tế còn bất an hơn khi Chính phủ phải hạ dự báo tăng trưởng xuống chỉ còn 0,5% – thấp hơn một nửa so với kỳ vọng ban đầu.
Biểu tượng đau đớn nhất cho cơn khủng hoảng này chính là Volkswagen. Đằng sau con số 680.000 lao động là những bi kịch gia đình đang âm thầm diễn ra. Hãy nhìn vào gia đình Müller tại Wolfsburg:
• Người ông: Đã dành cả đời trong nhà máy để cùng đất nước tạo nên "phép màu kinh tế" hậu chiến.
• Người cha: Tự hào đứng trong dây chuyền thời hoàng kim của động cơ Diesel.
• Người con: Giờ đây đang đứng trước nguy cơ mất việc khi nhà máy lần đầu tiên đóng cửa sau hàng thập kỷ, và chương trình bảo đảm việc làm từ năm 1994 chính thức chấm dứt.
Đó không chỉ là một nhà máy đóng cửa; đó là sự đứt gãy của một di sản, là sự sụp đổ của một đức tin được truyền qua ba thế hệ.
2. Sự "Phản bội" của những đứa con tinh thần
Không chỉ ô tô, mặt trận hóa chất cũng đang rúng động. BASF – trái tim của ngành công nghiệp Đức – đã công bố cắt giảm 2.600 việc làm tại châu Âu, nhưng lại dồn tới 9 tỷ euro vào một đại dự án mới tại Trạm Giang, Trung Quốc.
Tại thị trấn Ludwigshafen, nơi BASF đã bám rễ hơn 150 năm, những ống khói khổng lồ từng là cơm ăn áo mặc của hàng triệu gia đình nay đang tắt lửa dần trong sự im lặng đáng sợ. Trong khi đó, chính những công nghệ tinh túy nhất của người Đức lại đang thắp sáng những nhà máy phương Đông thâu đêm suốt sáng. Đây không chỉ là sự chuyển dịch vốn, đó chính là "sự ra đi của linh hồn".
3. Sự tương phản nghiệt ngã: Đồng hồ cơ và Chip bán dẫn
Hãy dừng lại một chút để quan sát sự đối lập đầy cay đắng này. Nước Đức đã dành cả một thế kỷ ròng rã chỉ để hoàn thiện tiếng đóng cửa xe chắc nịch và độ êm tuyệt đối của piston. Đó là đỉnh cao của Kỹ thuật thuần túy.
Nhưng thế giới năm 2026 đã vận hành trên một trục tọa độ hoàn toàn khác. Một chiếc Mercedes truyền thống là kỳ quan của 2.000 linh kiện cơ khí chuyển động phức tạp, nhưng một chiếc xe điện của Tesla hay BYD lại giống như một "chiếc iPhone khổng lồ đặt trên 4 bánh xe".
Trong khi người Đức vẫn mải mê rèn giũa những bánh răng thép, thì linh hồn của kỷ nguyên mới đã nằm gọn trong những con Chip bán dẫn và những dòng code không hình hài:
• Về tốc độ: Người Đức mất 5-7 năm cho một mẫu xe mới với hàng ngàn bài kiểm tra khắt khe để đạt đến sự hoàn hảo cơ khí. Người Trung Quốc (Xiaomi, BYD) chỉ mất 2-3 năm bằng tư duy của một công ty phần mềm.
• Về nhân lực: Trong khi Đức vẫn kiên định đào tạo những kỹ sư cơ khí giỏi nhất hành tinh, thì đối thủ của họ đang sở hữu đội ngũ kỹ sư phần mềm áp đảo – những người viết nên tương lai bằng thuật toán chứ không phải bằng búa rèn.
Năm 2026, tại triển lãm ô tô IAA Munich, các hãng xe Trung Quốc chiếm diện tích trưng bày gấp đôi các hãng xe nội địa Đức. Lời bình nghiệt ngã cho thực tại này là: "Đức đã dành cả thế kỷ để chế tạo ra những chiếc đồng hồ cơ tinh xảo nhất thế giới, để rồi nhận ra thời đại này người ta nhìn giờ bằng vệ tinh và những dòng code."
4. Góc khuất của sự hoàn hảo: "Bẫy thành công" từ hào quang quá khứ
Nước Đức đang đứng trước một kẻ thù vô hình nhưng tàn nhẫn: Bẫy thành công (Success Trap). Suốt nhiều thập kỷ, sự hoàn hảo đã đưa họ lên đỉnh cao, và chính niềm tự hào đó nay lại biến thành rào cản ngăn họ đổi mới.
Trong văn hóa doanh nghiệp Đức, một lỗi nhỏ cũng bị chỉ trích nặng nề. Điều này vô tình tạo ra một môi trường sợ hãi, khiến nhân viên không dám mạo hiểm. Vì đã quá thành công với động cơ đốt trong, họ không nỡ và không dám khai tử nó để tiến vào kỷ nguyên số. Đối lập hoàn toàn là văn hóa "thất bại nhanh, học nhanh" của Thâm Quyến hay Silicon Valley.
Sự kiêu ngạo của người Đức nằm ở chỗ họ tin rằng tiêu chuẩn của họ là vĩnh cửu. Họ mải mê kiểm tra độ bền của chiếc móng ngựa khi mà thế giới đã phát minh ra động cơ phản lực. Chính "Bẫy thành công" đã khiến họ ngủ quên trên vòng nguyệt quế, để rồi giật mình nhận ra mình đang sở hữu những di sản hoàn hảo nhưng... lỗi thời.
5. Bảng dữ liệu "Sự thật nghiệt ngã"
Để thấy rõ sức mạnh của cái bẫy này, hãy nhìn vào sự đối lập giữa quá khứ và thực tại:
• Nguồn năng lượng: Nếu năm 2010, Đức dùng khí đốt giá rẻ từ Nga (chỉ 3 Euro/đơn vị) để vận hành cỗ máy, thì năm 2026, họ phải dùng LNG đắt đỏ (12 Euro/đơn vị).
• Thị trường Trung Quốc: Từng là "mỏ vàng" tiêu thụ xe S-Class, nay Trung Quốc trở thành đối thủ xuất khẩu xe điện số 1, đánh vào chính túi tiền của người Đức.
• Tâm thế doanh nghiệp: Từ niềm tự hào "Made in Germany", giờ đây 45% các ngành tiêu thụ nhiều năng lượng đang tìm đường tháo chạy khỏi nước Đức vì chi phí không còn chịu đựng nổi.
• Hạ tầng số: Trong khi phương Đông đã số hóa đến từng mạch máu kinh tế, nhiều cơ quan tại Đức năm 2026 vẫn loay hoay với thủ tục giấy tờ và máy Fax.
6. Khát vọng tái sinh: Liệu có một phép màu thứ hai?
Để hiểu cú ngã hôm nay, hãy nhớ lại lịch sử. Năm 1887, người Anh bắt Đức đóng dấu Made in Germany để cảnh báo hàng "nhái, rẻ tiền". Người Đức khi đó đã im lặng, lặng lẽ quay về nhà máy rèn thép, luyện kim và sau đó vươn lên trở thành bá chủ.
Hôm nay, tiếng búa rèn thép vùng Ruhr đã thay bằng sự tĩnh lặng của những nhà xưởng bỏ hoang. Nhưng liệu đây có phải là "liều thuốc đắng" cần thiết để phá vỡ Bẫy thành công? Tinh thần của người Đức sau năm 1945 là đi lên từ đống đổ nát. Cú ngã năm 2026 có thể là lực đẩy để họ rũ bỏ lớp vỏ rỉ sét, đập tan sự cầu toàn cực đoan để tái cấu trúc lại toàn bộ hệ thống.
Nước Đức không nghèo đi theo kiểu mất sạch tiền bạc, họ đang nghèo đi vì mất đi tương lai trong chính sự cầu toàn của mình. Cỗ máy Đức không hỏng ở các bánh răng cơ khí, nó hỏng ở niềm tin rằng thế giới sẽ mãi mãi dừng lại để chờ họ hoàn hảo.
Bài học của người Đức năm 2026 là bài học cho tất cả chúng ta: Thứ giết chết bạn không phải là sự yếu kém, mà chính là thành công rực rỡ của ngày hôm qua.
Liệu đầu tàu châu Âu có thể một lần nữa "thay máu" để trở lại, hay sẽ chấp nhận trở thành một bảo tàng huy hoàng của kỷ nguyên cơ khí đã qua? Câu trả lời nằm ở khả năng dám từ bỏ sự kiêu ngạo để bắt đầu lại từ những dòng code đầu tiên.
Tác giả: Sarah Kim
cụ làm em phì cườiVăn AI này đọc cái biết ngày, nói chung so với rác thì rác còn có ích hơn

Đó là mớ lý thuyết mà cụ dùng thôi, cơ bản nó ko sai nhưng dùng cho mỗi trường hợp lại ko hẳn là đúng. Giờ cụ chỉ cho em có bao nhiêu người nằm ở cái tháp nhu cầu Maslow tại tầng mà ko cần đeo đồng hồ cơ xịn vì đồng hồ điện tử và điện thoại là đủ xem giờ xem nào. Em sẽ kể ra số mẫu gấp 10 cho cụ.Những thứ cụ nói chỉ là cách kể chuyện để bán hàng của các hãng đồng hồ cơ khí thôi ạ. Trong cuộc đua về khoa học kỹ thuật, ai bảo thủ và thiếu thực tế thì sẽ dần bị vượt.
Và Trung Quốc, với sự thực tế của họ, đang dần đuổi kịp và có thể sẽ vượt trong tương lai không xa.
"hãy fân loại rác vì đó chính là tài nguyên rất quý". Lâu zồi em không nghe bài hát này trên TV. Các kụ đi siêu thị bi trừ nhớ mang theo túi ny lông vì họ sẽ bán ny lông tự tiêu hủy cho các kụcụ làm em phì cười![]()
Thật sự ko về chứng kiến tận mắt thì nghe một số cụ trên này tô vẽ thì cứ nghĩ so với châu âu, HN là điểm đến lý tưởng để sống rồi. Cái gì cũng có và chỉ cần có tiền là như châu âu. Hôm qua em bị tắc mấy tiếng đồng hồ, trời mưa mà ko sao thoát khỏi cái đường vành đai 3 trên cầu Thanh Trì. Chết dí trên xe và ko nhúc nhích được gì. Giờ nghĩ lại vẫn còn hãi. Giả sử lúc đó có người nào đang trên đường đi cấp cứu hoặc cụ nào chạy xe điện sắp hết pin thì ko biết thoát kiểu gì. Vì đến xe cứu thương còn rất khó mới di chuyển đc vì làn khẩn cấp cũng có xe. Khi vượt qua rồi mới nhìn thấy chỉ có đúng xe tải đâm xe con ngay trên cầu và ko hiểu sao ko thấy lực lượng chức năng di chuyển mấy xe đó đi. Bên em trước có vụ đâm hàng loạt mười mấy xe mà họ xử lý điều phối trong phút mốt giữa trời tuyết rơi rất dày.Đối với cháu nước Đức vẫn quá tuyệt vời.
Bạn em và kiều cả gốc bên đó kêu như vạc và thật sự lo lắng trước viễn cảnh không mấy sáng sủa của cường quốc công nghiệp mình. Việc đưa cụ NordStream ra Tòa là tất yếu, dù mấy đội thù hận kiểu Pistotrius rất phản đối, vận động hướng nguyên nhân vụ khủng bố qua chiến tranh chứ không phải khủng bố, dù rằng xảy ra ngay trong vùng biển đặc quyển của TONAaf Đức là 1 thành viên, phớt lờ quyền lợi chính đáng của doanh nghiệp Đức bị tổn hại nghiêm trọmg trong vụ khủng bố này..Thớt hay ho, em hóng. Bên Đức kỳ này khó khăn phết
Đang nói về Đức thì cụ lại lôi Hà Nội cũ vào là sao. Khi nào xong thì mới cụ đến khu Lấn biển Cần giờ hay Olympic xem nó ổn chưa.Tất nhiên so với thời điểm cách đây mười mấy 20 năm là VN đã phát triển vượt bậc, nhưng để so với đội tư bản em nghĩ còn nhiều thách thức và xa lắm.
Tụi châu âu, trong đó có Đức em nghĩ bề ngoài trông lề mề, chậm chạp nhưng khi giải quyết vấn đề chúng nó luôn cố gắng tìm giải pháp lâu dài và bọn nó dám nhìn vào điểm yếu để thay đổi. Ít nhất đó là từ kinh nghiệm làm việc của em với tụi nó. Mình thì có điểm yếu chỉ giải quyết được bề nổi và hay tô vẽ. Tất nhiên cách làm việc đó của mình cũng có điểm mạnh là linh hoạt, ứng biến nhanh thay vì phải mất thời gian ngồi phân tích và viết qui trình. Nhưng hạn chế là chỉ được thời gian ngắn là lại bung bét. Vấn đề và bất cập em đưa ra nó chỉ là nhỏ thôi, nhưng nó cho thấy sự khác biệt khá rõ giữa 2 nơi.Đang nói về Đức thì cụ lại lôi Hà Nội cũ vào là sao. Khi nào xong thì mới cụ đến khu Lấn biển Cần giờ hay Olympic xem nó ổn chưa.
Người Châu Âu, đặc biệt là Đức thì e hiểu có thời kỳ vươn mình (sau ww2).. còn hiện nay là thời kỳ bịt mồm. Những vấn đề cốt lõi như súng và bơ thì không lo, lo chuyện bao đồng.Tụi châu âu, trong đó có Đức em nghĩ bề ngoài trông lề mề, chậm chạp nhưng khi giải quyết vấn đề chúng nó luôn cố gắng tìm giải pháp lâu dài và bọn nó dám nhìn vào điểm yếu để thay đổi.
toàn đội ếch ngồi... à mà thôiThật sự ko về chứng kiến tận mắt thì nghe một số cụ trên này tô vẽ thì cứ nghĩ so với châu âu, HN là điểm đến lý tưởng để sống rồi. Cái gì cũng có và chỉ cần có tiền là như châu âu. Hôm qua em bị tắc mấy tiếng đồng hồ, trời mưa mà ko sao thoát khỏi cái đường vành đai 3 trên cầu Thanh Trì. Chết dí trên xe và ko nhúc nhích được gì. Giờ nghĩ lại vẫn còn hãi. Giả sử lúc đó có người nào đang trên đường đi cấp cứu hoặc cụ nào chạy xe điện sắp hết pin thì ko biết thoát kiểu gì. Vì đến xe cứu thương còn rất khó mới di chuyển đc vì làn khẩn cấp cũng có xe. Khi vượt qua rồi mới nhìn thấy chỉ có đúng xe tải đâm xe con ngay trên cầu và ko hiểu sao ko thấy lực lượng chức năng di chuyển mấy xe đó đi. Bên em trước có vụ đâm hàng loạt mười mấy xe mà họ xử lý điều phối trong phút mốt giữa trời tuyết rơi rất dày.
Mà thậm chí ngay trên cầu cũng ngập. Ko hiểu chất lượng thi công và thiết kế kiểu gì mà trên cầu còn bị ngập. Đường dưới ngập còn dễ hiểu, chứ trên cầu thì thoát nước xử lý đâu có khó. Nói chung em nghĩ còn xa lắm VN mới đuổi kịp châu âu về mọi mặt. Chỉ cần ngang hoặc hơn các nước trong khu vực như Thái, Singapore là đã mừng rồi. Một vài cảm nhận của riêng em chứ ko có ý chê trách gì cả. Tất nhiên so với thời điểm cách đây mười mấy 20 năm là VN đã phát triển vượt bậc, nhưng để so với đội tư bản em nghĩ còn nhiều thách thức và xa lắm.
Số lượng người dùng iPhone ở VN là bao nhiêu mà cụ bảo là phổ biến hơn điện thoại tàu( chắc ý cụ là điện thoại Android?).Đó là mớ lý thuyết mà cụ dùng thôi, cơ bản nó ko sai nhưng dùng cho mỗi trường hợp lại ko hẳn là đúng. Giờ cụ chỉ cho em có bao nhiêu người nằm ở cái tháp nhu cầu Maslow tại tầng mà ko cần đeo đồng hồ cơ xịn vì đồng hồ điện tử và điện thoại là đủ xem giờ xem nào. Em sẽ kể ra số mẫu gấp 10 cho cụ.
Mọi thứ đều nằm ở chiến lược kinh doanh và hiện TQ đi theo trường phái ôm tập khách hàng ở chân tháp nhu cầu Maslow đó cụ, là nhóm người đông đúc và nhu cầu thực tế. Leo lên nhóm trên luôn là việc ko dễ và càng ko thể dùng bài cũ cho nhóm khách hàng mới đâu cụ. Hàng China giá rẻ nhưng hàng tốt thì ko rẻ đâu cụ nhé, nên cụ đừng mong họ cung cấp hàng hoá cho tầng lớp trên với giá cụ nghĩ.
Cụ có hiểu vì sao Iphone lại phổ biến ở VN thế mà ko phải 1 dòng đt Tàu nào đó ko.
Cụ có hiểu vấn đề đang trao đổi với em ko thế. Em nghĩ nếu cụ hiểu thì cụ đã ko cố tình đánh lận khái niệm "1 dòng đt Tàu" với khái niệm "đt Tàu" nói chung. Vì như em đã nói ở trên thì mỗi hãng đều có thể đi từ 1 phân khúc khách hàng đến việc mở rộng ra phân khúc cao cấp hơn (hoặc thêm các phân khúc giá rẻ hơn). Vì vậy "điện thoại Tàu" cũng có các phân khúc flagship với giá rất đắt chứ ko rẻ đâu mà gán hết nó vào phân khúc bình dân.Số lượng người dùng iPhone ở VN là bao nhiêu mà cụ bảo là phổ biến hơn điện thoại tàu( chắc ý cụ là điện thoại Android?).
Điện thoại Android bây giờ có nhiều mẫu đã vượt hơn iPhone cả về hiệu năng lẫn thời lượng pin. Nhưng iPhone vẫn ở cửa trên vì nó nổi tiếng về độ an toàn bảo mật rất cao. Đấy chính là Giá Trị Sử Dụng mà em đang nói tới. Nếu các điện thoại Android tiệm cận được mức bảo mật của iPhone, thì Apple hãy lo lắng dần đi là vừa.
Quay lại vấn đề thiếu thực tế, bảo thủ chậm đổi mới. Thời đầu Nokia, iPhone luôn khăng khăng kích thước màn hình cỡ 4 inch là tối ưu cho điện thoại. Trong khi các điện thoại tàu đã ra mắt các mẫu điện thoại màn 5,5 đến 6 inch.
Kết quả thế nào cụ chắc đã biết. Thương hiệu điện thoại Nokia biến mất. iPhone kịp quay xe với những mẫu điện thoại màn hình lớn như hiện nay.

Nền tảng khoa học kỹ thuật của họ vẫn ở nhóm top thế giới mà cụ. Chỉ là thế lực Trung Quốc đang nổi lên và khả năng sẽ vượt thôi.Đối với cháu nước Đức vẫn quá tuyệt vời.
OK cụ.Cụ có hiểu vấn đề đang trao đổi với em ko thế. Em nghĩ nếu cụ hiểu thì cụ đã ko cố tình đánh lận khái niệm "1 dòng đt Tàu" với khái niệm "đt Tàu" nói chung. Vì như em đã nói ở trên thì mỗi hãng đều có thể đi từ 1 phân khúc khách hàng đến việc mở rộng ra phân khúc cao cấp hơn (hoặc thêm các phân khúc giá rẻ hơn). Vì vậy "điện thoại Tàu" cũng có các phân khúc flagship với giá rất đắt chứ ko rẻ đâu mà gán hết nó vào phân khúc bình dân.
Cụ quay lại với các câu hỏi của em đi chứ đừng đánh trống lảng thế.![]()