Mối quan hệ của em cũng đang trên đà đổ vỡ vì những lý do tương tự.
Em 3x tuổi, làm việc tại nước ngoài. Sự nghiệp, tài chính coi là tạm ổn. Em quen gấu hiện tại được 3 năm và chính thức yêu nhau được 1 năm 3 tháng. Từ lúc quen tới lúc yêu, em tự thấy mình đã cố gắng rất nhiều. Biết là yêu xa thì gấu thiệt thòi nhiều nên em cũng thông cảm và chiều chuộng hơn. Tầm 1-2 tháng em sẽ về một lần, ít thì 10 ngày, nhiều thì 3 tuần, mỗi lần về là sẽ chiều hết theo ý gấu: đưa gấu đi ăn đồ ngon, đi mua sắm, đi du lịch chỗ này chỗ kia lúc nào cũng là ăn nhà hàng, ở khách sạn 4*, 5*. Lúc em ko ở VN được cũng cố gắng gọi điện ít nhất 1 lần 1 ngày, mua đồ ăn sáng (mua tới mức lên thẻ vàng Starbucks rồi), sợ có lúc ko đón đưa được nên em add thẻ của mình vào grab cho gấu dùng. Mỗi lần đi công tác về em đều tìm đồ mà gấu thích để mua cho, từ mỹ phẩm, trang sức, đồ lưu niệm... Để gấu yên tâm em cũng đã dẫn gấu về ra mắt gia đình, đến chơi nhà gấu, đi gặp các bạn của gấu.
Em làm tất cả mọi chuyện mà không tính toán gì, chỉ mong rằng mình có thể đem lại những điều tốt đẹp nhất cho người mình thương. Nhưng giống như nhiều cụ chia sẻ ở đây, chỉ cần một lần có gì đó chưa vừa ý là sẽ giận dỗi, cãi vã. Em không sợ chuyện phải xin lỗi, nhưng em cảm thấy khổ tâm. Sau mỗi lần cãi nhau em lại thấy có lỗi vì không ở gần gấu được, lại càng nghĩ cách muốn quan tâm gấu nhiều hơn, tới mức cảm thấy kiệt sức. Bọn em đã nói chuyện với nhau rất nhiều về vấn đề này, lần nào cũng nghĩ rằng cố gắng một chút thì mọi thứ sẽ tốt lên. Nhưng không phải vậy, cứ dăm bữa nửa tháng sẽ lại cãi nhau chỉ vì 1 lý do duy nhất: anh chưa đủ quan tâm em.
Có những chuyện cũng làm em rất khổ tâm. Sức khoẻ của gấu không tốt nên em nhắc nhở rất nhiều về việc ăn uống điều độ, tập thể dục, ít lướt mạng xã hội, không uống nhiều trà sữa. Hay chuyện gấu thích vừa lái xe vừa gọi điện. Em đã rất rất cứng rắn về chuyện này rồi, nhắc nhở không biết bao lần, nhẹ có, nặng có. Cuối cùng thì em thấy mọi thứ vẫn đâu vào đấy. Em không hiểu, thật sự không hiểu. Em có đang đòi hỏi quá đáng ko?
Từ nhỏ em đã sống tự lập, mọi khó khăn đều trải qua một mình, nên có lẽ em cũng không biết cách quan tâm người khác thế nào. Em có tư tưởng tự do, luôn muốn dang rộng đôi cánh để chinh phục những đỉnh cao mới. Từ lúc quen gấu là lần đầu tiên em học cách quan tâm một người nào đó xa lạ từ đầu. Cái em mong muốn nhận lại cũng chỉ là một gia đình bình yên, một chỗ dựa vững chắc để trở về. Nhưng càng ngày em chỉ càng thấy sợ. Em không phải ghét bỏ gấu gì, em vẫn yêu thương, nhưng em sợ mối quan hệ này sẽ vắt kiệt mình, không biết là giờ thế này rồi thì tới lúc tiến tới hôn nhân thì sẽ thế nào. Em có cảm giác mình sẽ luôn luôn phải "yêu" theo một tiêu chuẩn nào đấy, và càng ngày tiêu chuẩn sẽ càng cao lên mà thôi.
Em nghĩ rằng mình sẽ dừng lại. Em vẫn yêu thương nhưng em ko chịu được mental load của mối quan hệ này nữa. Em nghĩ mình đã cố gắng đủ nhiều để không còn gì hối hận. Có lẽ gấu em cũng sẽ hạnh phúc và yên tâm hơn khi yêu 1 người ở gần.
Tự dưng đang tâm trạng mà gặp đúng thread này nên viết hơi dài để xả stress. Các cụ các mợ thông cảm.