• [Thông báo] Diễn đàn tạm thời chuyển tên miền từ OTOFUN.NET sang tên miền OTOFUN.NET.VN.

[Funland] Thất vọng với sách của cựu lãnh đạo FPT - Nguyễn Thành Nam

Trạng thái
Thớt đang đóng

rav4_2010

Xe buýt
Biển số
OF-55923
Ngày cấp bằng
26/1/10
Số km
714
Động cơ
450,935 Mã lực
Quyển của Duike rất là nổi tiếng, có thể xem là công trình sử học lớn nhất của phương Tây viết về HCM. Nhưng sách này bị cấm xuất bản ở VN do có 1 số chi tiết không đồng nhất với các tài liệu trong nước, còn ông Duike thì không chịu sửa hay bỏ đi.
Quyển HỒ chí Minh - Chân Dung Một Cuộc Đời - à cụ? Em xin cụ Ngao5 được quyển này đọc tới 2 lần, theo em trong sách là chân dung rất tích cực...

Đọc mấy trang các cụ chụp trên, ngôn từ như đấm vào mắt.
 

Ông Giáo.

Xe tăng
Biển số
OF-494313
Ngày cấp bằng
3/3/17
Số km
1,097
Động cơ
205,409 Mã lực
Trên OF hình như có cụ Diep1979 làm ở FPT, ko biết cụ ấy nghĩ sao về quyển sách này của sếp ?!
 

beSuSu

Xe container
Biển số
OF-111306
Ngày cấp bằng
2/9/11
Số km
5,308
Động cơ
557,518 Mã lực
THỰC SỰ THẤT VỌNG VỚI CỰU CEO FPT NGUYỄN THÀNH NAM
(Nguyên Tổng Giám đốc Tập đoàn FPT, Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị Trường đại học FPT, Hiệu trưởng Đại học Trực tuyến FUNiX)

Trước nay em biết đến cái tên FPT thuần túy là tập đoàn tư nhân, làm kinh tế cũng có tiếng tăm, thành công không chỉ ở trong nước mà cả nước ngoài, và sự quan tâm chú ý cũng chỉ dừng đến thế. Nhưng qua nay, xem một vài trang sách và phát ngôn của ông Nguyễn Thành Nam, không biết còn liên quan gì đến FPT không nhưng cách trình bày trong sách và ngôn từ thể hiện một con người với phát ngôn thô tháo, thể hiện một tư duy cá nhân hẹp hòi, một kiểu lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử để nói về Chủ tịch Hồ Chí Minh, người mà không chỉ ở đất nước Việt Nam mà nhiều đại diện các nước, các tổ chức, nhiều người trí thức, người có hiểu biết trên thế giới công nhận, tôn vinh là người lãnh tụ hiếm có trên thế giới.
View attachment 9615993
View attachment 9615994

View attachment 9615996
View attachment 9615995
Có vẻ như giờ ông không còn tập trung vào kinh tế thuần túy, mà nhảy sang làm văn hóa như bộ phim Địa Đạo đầy sạn và mới đây viết sách có lẽ để thể hiện quan điểm về tư tưởng, văn hóa của chính mình. Tiếc thay "Văn Hóa" nó nội hàm những giá trị về cái hay cái đẹp từ văn học, nghệ thuật, của sự cảm thụ những giá trị từ mộc mạc, chân thật, đến sâu sắc và tinh tế. Ông có thể giỏi giang, nhanh nhạy trong mảng kinh tế vì từng là lãnh đạo lớn của tập đoàn lớn nên chắc cũng có tài và có thể trở nên GIÀU, thậm chí rất giàu hơn rất nhiều người. Nhưng để làm được lĩnh vực văn học, nghệ thuật, điện ảnh, nó phải SANG về tư duy, câu chữ và ngôn từ thì mới tạo được rung cảm từ tâm hồn người đọc, người xem. Đọc văn của một người ít nhiều cũng cảm được tâm hồn người viết, và những chữ ông viết và những lời ông phát ngôn trong clip nào đó nói về sách cho thấy, có lẽ ông nên dừng là một người làm nhà buôn thôi, ông chưa chuẩn bị cho tâm hồn và nhân cách của mình để bước vào tầm mức làm về văn hóa tư tưởng.
View attachment 9615997
Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa, ông lại được báo Nhân Dân và nhiều báo khác lên bài PR cho cuốn sách, vốn được xuất bản qua Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn, vốn cũng dính líu đến cuốn sách đầy tai tiếng NBCT của Bảo Ninh. Không lẽ Báo Nhân Dân, đại diện cho cơ quan ngôn luận của Đảng, của Nhà nước giờ cũng chấp nhận cả những tư duy tư tưởng kiểu này để thể hiện tiếng nói đại diện cho Nhân Dân?
Nếu thế thì đáng buồn lắm thay!

Sau đó thì Báo Nhân Dân và nhiều báo khác đã xóa bài ngày hôm qua các cụ ạ:
View attachment 9615999
Cuốn sách của ông đang được xuất bản và tặng cho những sinh viên trẻ của FPT.
View attachment 9615998

Điều em băn khoăn là tại sao những cuốn sách thể loại này được PR và len lõi dễ dàng vào các báo chính thống, thậm chí đại diện cho cơ quan của tiếng nói của Nhà nước
Nhờ cụ trích truyền lại, em mới biết những dòng kia.
Vấn đề là nội dung đúng hay sai?
Hay chỉ là vấn đề xưng hô.
 

keyon

Xe điện
Biển số
OF-298586
Ngày cấp bằng
14/11/13
Số km
2,132
Động cơ
287,659 Mã lực
nên tỉnh táo cụ ạ,có thể cha Nam này đứng tên đầu sách nhưng khi giao cho cá nhân khác chấp bút biên soạn và sáng tác khác với lời kể,cái này phải chờ ca điều tra thêm thôi.
Sao lại phải điều tra, có cần phải vậy không nếu sách không phù hợp với văn hóa có thể cấm xuất bản được mà
 

qddt

Xe điện
Biển số
OF-327772
Ngày cấp bằng
20/7/14
Số km
3,443
Động cơ
201,545 Mã lực
THỰC SỰ THẤT VỌNG VỚI CỰU CEO FPT NGUYỄN THÀNH NAM
(Nguyên Tổng Giám đốc Tập đoàn FPT, Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị Trường đại học FPT, Hiệu trưởng Đại học Trực tuyến FUNiX)

Trước nay em biết đến cái tên FPT thuần túy là tập đoàn tư nhân, làm kinh tế cũng có tiếng tăm, thành công không chỉ ở trong nước mà cả nước ngoài, và sự quan tâm chú ý cũng chỉ dừng đến thế. Nhưng qua nay, xem một vài trang sách và phát ngôn của ông Nguyễn Thành Nam, không biết còn liên quan gì đến FPT không nhưng cách trình bày trong sách và ngôn từ thể hiện một con người với phát ngôn thô tháo, thể hiện một tư duy cá nhân hẹp hòi, một kiểu lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử để nói về Chủ tịch Hồ Chí Minh, người mà không chỉ ở đất nước Việt Nam mà nhiều đại diện các nước, các tổ chức, nhiều người trí thức, người có hiểu biết trên thế giới công nhận, tôn vinh là người lãnh tụ hiếm có trên thế giới.
View attachment 9615993
View attachment 9615994

View attachment 9615996
View attachment 9615995
Có vẻ như giờ ông không còn tập trung vào kinh tế thuần túy, mà nhảy sang làm văn hóa như bộ phim Địa Đạo đầy sạn và mới đây viết sách có lẽ để thể hiện quan điểm về tư tưởng, văn hóa của chính mình. Tiếc thay "Văn Hóa" nó nội hàm những giá trị về cái hay cái đẹp từ văn học, nghệ thuật, của sự cảm thụ những giá trị từ mộc mạc, chân thật, đến sâu sắc và tinh tế. Ông có thể giỏi giang, nhanh nhạy trong mảng kinh tế vì từng là lãnh đạo lớn của tập đoàn lớn nên chắc cũng có tài và có thể trở nên GIÀU, thậm chí rất giàu hơn rất nhiều người. Nhưng để làm được lĩnh vực văn học, nghệ thuật, điện ảnh, nó phải SANG về tư duy, câu chữ và ngôn từ thì mới tạo được rung cảm từ tâm hồn người đọc, người xem. Đọc văn của một người ít nhiều cũng cảm được tâm hồn người viết, và những chữ ông viết và những lời ông phát ngôn trong clip nào đó nói về sách cho thấy, có lẽ ông nên dừng là một người làm nhà buôn thôi, ông chưa chuẩn bị cho tâm hồn và nhân cách của mình để bước vào tầm mức làm về văn hóa tư tưởng.
View attachment 9615997
Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa, ông lại được báo Nhân Dân và nhiều báo khác lên bài PR cho cuốn sách, vốn được xuất bản qua Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn, vốn cũng dính líu đến cuốn sách đầy tai tiếng NBCT của Bảo Ninh. Không lẽ Báo Nhân Dân, đại diện cho cơ quan ngôn luận của Đảng, của Nhà nước giờ cũng chấp nhận cả những tư duy tư tưởng kiểu này để thể hiện tiếng nói đại diện cho Nhân Dân?
Nếu thế thì đáng buồn lắm thay!

Sau đó thì Báo Nhân Dân và nhiều báo khác đã xóa bài ngày hôm qua các cụ ạ:
View attachment 9615999
Cuốn sách của ông đang được xuất bản và tặng cho những sinh viên trẻ của FPT.
View attachment 9615998

Điều em băn khoăn là tại sao những cuốn sách thể loại này được PR và len lõi dễ dàng vào các báo chính thống, thậm chí đại diện cho cơ quan của tiếng nói của Nhà nước
Cụ Nam khôn lõi đời ra, cũng chẳng hiền lành giản dị dễ gần như vẻ ngoài. Cụ ấy ko sai lầm ngớ ngẩn thế này đâu, trích thì trích cho đầy đủ vài trang trước sau cho đủ ngữ cảnh, tránh bị dắt mũi nhé ;))
 

Patriots

Xe cút kít
Biển số
OF-168448
Ngày cấp bằng
25/11/12
Số km
17,491
Động cơ
528,266 Mã lực
Nó không được phép thì sao được phát hành? Nên thôi cứ nghĩ tích cực về hai mặt của Huân chương
 

thunder

Xe tải
Biển số
OF-494
Ngày cấp bằng
27/6/06
Số km
354
Động cơ
586,612 Mã lực
THỰC SỰ THẤT VỌNG VỚI CỰU CEO FPT NGUYỄN THÀNH NAM
(Nguyên Tổng Giám đốc Tập đoàn FPT, Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị Trường đại học FPT, Hiệu trưởng Đại học Trực tuyến FUNiX)

Trước nay em biết đến cái tên FPT thuần túy là tập đoàn tư nhân, làm kinh tế cũng có tiếng tăm, thành công không chỉ ở trong nước mà cả nước ngoài, và sự quan tâm chú ý cũng chỉ dừng đến thế. Nhưng qua nay, xem một vài trang sách và phát ngôn của ông Nguyễn Thành Nam, không biết còn liên quan gì đến FPT không nhưng cách trình bày trong sách và ngôn từ thể hiện một con người với phát ngôn thô tháo, thể hiện một tư duy cá nhân hẹp hòi, một kiểu lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử để nói về Chủ tịch Hồ Chí Minh, người mà không chỉ ở đất nước Việt Nam mà nhiều đại diện các nước, các tổ chức, nhiều người trí thức, người có hiểu biết trên thế giới công nhận, tôn vinh là người lãnh tụ hiếm có trên thế giới.
View attachment 9615993
View attachment 9615994

View attachment 9615996
View attachment 9615995
Có vẻ như giờ ông không còn tập trung vào kinh tế thuần túy, mà nhảy sang làm văn hóa như bộ phim Địa Đạo đầy sạn và mới đây viết sách có lẽ để thể hiện quan điểm về tư tưởng, văn hóa của chính mình. Tiếc thay "Văn Hóa" nó nội hàm những giá trị về cái hay cái đẹp từ văn học, nghệ thuật, của sự cảm thụ những giá trị từ mộc mạc, chân thật, đến sâu sắc và tinh tế. Ông có thể giỏi giang, nhanh nhạy trong mảng kinh tế vì từng là lãnh đạo lớn của tập đoàn lớn nên chắc cũng có tài và có thể trở nên GIÀU, thậm chí rất giàu hơn rất nhiều người. Nhưng để làm được lĩnh vực văn học, nghệ thuật, điện ảnh, nó phải SANG về tư duy, câu chữ và ngôn từ thì mới tạo được rung cảm từ tâm hồn người đọc, người xem. Đọc văn của một người ít nhiều cũng cảm được tâm hồn người viết, và những chữ ông viết và những lời ông phát ngôn trong clip nào đó nói về sách cho thấy, có lẽ ông nên dừng là một người làm nhà buôn thôi, ông chưa chuẩn bị cho tâm hồn và nhân cách của mình để bước vào tầm mức làm về văn hóa tư tưởng.
View attachment 9615997
Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa, ông lại được báo Nhân Dân và nhiều báo khác lên bài PR cho cuốn sách, vốn được xuất bản qua Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn, vốn cũng dính líu đến cuốn sách đầy tai tiếng NBCT của Bảo Ninh. Không lẽ Báo Nhân Dân, đại diện cho cơ quan ngôn luận của Đảng, của Nhà nước giờ cũng chấp nhận cả những tư duy tư tưởng kiểu này để thể hiện tiếng nói đại diện cho Nhân Dân?
Nếu thế thì đáng buồn lắm thay!

Sau đó thì Báo Nhân Dân và nhiều báo khác đã xóa bài ngày hôm qua các cụ ạ:
View attachment 9615999
Cuốn sách của ông đang được xuất bản và tặng cho những sinh viên trẻ của FPT.
View attachment 9615998

Điều em băn khoăn là tại sao những cuốn sách thể loại này được PR và len lõi dễ dàng vào các báo chính thống, thậm chí đại diện cho cơ quan của tiếng nói của Nhà nước
Cu con nhà em về quê nghỉ hè, chả biết tìm đâu được quyển này mang theo. Em nhắn tin hỏi đọc chưa, cảm nhận thế nào, cu trả lời mới đọc khoảng trăm trang; sách viết cũng được, không tệ, hợp với sinh viên.
Trường của cu học hình như không dạy môn Lịch sử Đ...ảng, có lẽ do địa phương hơi nhiều Đ...ảng nên chả biết nên dạy về cái nào. Do vậy tư tưởng của bọn sinh viên khá linh tinh lang tang chăng? :(
Hi vọng vài tuần nữa cu con từ quê lên em sẽ có sách đọc thử xem nó phản đ...ộng thế nào. Tuy nhiên ngay trang được trích dẫn về tàu đô đốc đã thấy tác giả viết khá mập mờ. Vụ này trên mạng đã cãi nhau từ rất lâu và phát hiện có đến mấy tàu cùng tên, tàu mà Văn Ba ký sổ lương thuộc sở hữu dân sự, chuyên chạy tuyến qua Đông Dương thời đó.

1780665367198.png
 

MyMac

Xe container
Biển số
OF-92785
Ngày cấp bằng
24/4/11
Số km
7,318
Động cơ
528,649 Mã lực
Nơi ở
Xa nhà
Em gửi mấy trang sách đoạn nói về di chúc của Bác Hồ. Đoạn gây tranh cãi mấy hôm nay là trích dẫn của ông Duike.









Em rất cảm ơn cụ đã chụp từ chính quyển sách của ông Nguyễn Thành Nam lên đây để mọi người được nhìn tận mắt một cách công tâm. Em thấy nếu như thế này thì văn phong ông Nam viết trên những trang này rất ổn. Ông ấy kể lại câu chuyện về Bác Hồ rất dung dị, đầy kính trọng. Những trang khác thì em không biết nên không dám đánh giá.

Đúng ra ông Nam đang trích dẫn lại nguyên đoạn văn của Duiker, người nước ngoài họ gọi nhau bằng họ. Họ chỉ có hai ngôi: Tao và mày, nói chuyện giữa cha mẹ với con cái cũng chỉ tao với mày, qua cách dịch của VN mới thành các ngôi khác cho phù hợp với văn phong VN. Vì vậy Duike gọi Bác Hồ là Ho thì cũng có thể hiểu là ông ấy không có ý xúc phạm mà chỉ là do văn hoá của người VN chúng ta không cộc lốc như vậy mà thôi.
 

Hư Truc 2016

Xe buýt
Biển số
OF-448333
Ngày cấp bằng
25/8/16
Số km
592
Động cơ
1,710,449 Mã lực
Em cũng muốn đọc nguyên bản 1 lần, cụ nào có cho em xin bản chụp, PDF hoặc link. Em cảm ơn
 

anhtrangvn

Xe tăng
Biển số
OF-117009
Ngày cấp bằng
16/10/11
Số km
1,256
Động cơ
417,037 Mã lực
Em rất cảm ơn cụ đã chụp từ chính quyển sách của ông Nguyễn Thành Nam lên đây để mọi người được nhìn tận mắt một cách công tâm. Em thấy nếu như thế này thì văn phong ông Nam viết trên những trang này rất ổn. Ông ấy kể lại câu chuyện về Bác Hồ rất dung dị, đầy kính trọng. Những trang khác thì em không biết nên không dám đánh giá.

Đúng ra ông Nam đang trích dẫn lại nguyên đoạn văn của Duiker, người nước ngoài họ gọi nhau bằng họ. Họ chỉ có hai ngôi: Tao và mày, nói chuyện giữa cha mẹ với con cái cũng chỉ tao với mày, qua cách dịch của VN mới thành các ngôi khác cho phù hợp với văn phong VN. Vì vậy Duike gọi Bác Hồ là Ho thì cũng có thể hiểu là ông ấy không có ý xúc phạm mà chỉ là do văn hoá của người VN chúng ta không cộc lốc như vậy mà thôi.
Ông ấy trích dẫn tiếng Anh của người ta, còn dịch sang tiếng Việt là văn phong của ông ấy, ông là người Việt, có học thức, hiểu văn hóa Việt có ngôi thứ, nhưng cố ý để như vậy là một sự có chủ ý. Tiếng Anh chỉ có 2 ngôi "I, you" còn tiếng Việt nó dịch ra nhiều từ cho phù hợp ông tôi, em, cháu, chú... Và ở trường hợp này ông Nam có thể để là "ông Hồ" một cách trung tính, nhưng ông đã không làm vậy.
 
Biển số
OF-883291
Ngày cấp bằng
16/6/25
Số km
424
Động cơ
17,959 Mã lực
Bài viết này hơi dài nhưng hay, trích FB Trọng Nghĩa:


NGUYỄN THÀNH NAM ĐỐI THOẠI VỚI LỊCH SỬ HAY LÀ LỘNG NGÔN VỚI LỊCH SỬ?
▪︎ Trọng Nghĩa – Phường Cao Lãnh





Thưa ông Nguyễn Thành Nam,

Tôi viết mấy dòng này như một cuộc đối thoại trên mạng xã hội. Không phải là thứ đối thoại trên sân khấu ra mắt sách hôm rồi của ông, có người vỗ tay, có người hát, có ánh đèn, có lời giới thiệu mềm mại, có những câu chữ được bọc trong lớp giấy bóng của “cách tiếp cận mới”. Đây là cuộc đối thoại của một người dân bình thường với một người cầm bút đã viết về Chủ tịch Hồ Chí Minh bằng một giọng văn khiến tôi không thể làm thinh được.

Tôi không viết để hơn thua câu chữ với ông chi. Tôi viết vì những đoạn trong cuốn "Chuyện với Thanh" mà nhiều người gửi cho tôi đã làm tôi thấy bất bình. Bất bình vì ông dám viết về Bác theo cách quá lộng ngôn, lộng hành. Với tôi, lịch sử, nếu nghiên cứu nghiêm túc, thì vẫn rất cần những cách tiếp cận sinh động hơn, gần gũi hơn, mở ra hướng nghĩ mới hơn. Nhưng sinh động không có nghĩa là phải suồng sã; ngôn từ gần gũi cũng không có nghĩa là tầm thường hóa Chủ tịch Hồ Chí Minh. Và cái gọi là “lời kể mới” càng không thể là cái cớ để làm nhòe nhoẹt đi tầm vóc của một lãnh tụ đã hiến trọn đời mình cho dân tộc Việt Nam.

Thưa ông Nam,

Ông có thể nói rằng ông viết bằng tâm thế đối thoại với sinh viên, muốn kéo lịch sử ra khỏi sự khô cứng, muốn người trẻ “đặt câu hỏi” để có “tư duy phản biện”. Tôi không phản đối những điều ấy. Nhưng tôi hỏi ông là... đặt câu hỏi để làm sáng tỏ lịch sử, hay đặt câu hỏi để làm lung lay những giá trị đã được lịch sử kiểm chứng? Đối thoại để hiểu sâu sắc hơn, hay đối thoại để biến sự thật lịch sử thành trò tranh luận tương đối? Làm lịch sử gần hơn với giới trẻ, hay hạ bệ lãnh tụ cho vừa với khẩu vị của một thứ ngôn ngữ mạng, ngôn ngữ startup, ngôn ngữ bàn trà?

Trong sách, ông gọi hành trình Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước là “đi phượt”. Ông gọi công việc phụ bếp trên tàu của Bác là “job”. Ông nói về những năm tháng bôn ba bằng những câu chữ như “lang thang không nghề nghiệp”, “không có chỗ ở cố định”. Ông viết việc học lý luận, dịch tác phẩm của Marx và Lenin như một thứ “giáo án khô khốc”, thậm chí là “một cực hình”. Ông còn dùng những cách nói như “điếu đóm”, “nghề cu li”, “nghề người rơm”, “trai quê mùa”… để nói về Hồ Chí Minh.

Thưa ông, một chữ dùng sai có thể là vô ý. Hai chữ có thể là vụng về. Nhưng cả một hệ thống chữ nghĩa cứ lặp đi lặp lại theo hướng hạ thấp hình tượng Nguyễn Tất Thành – Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh thì không còn là vô ý nữa. Nó thành một thủ pháp với đầy thâm ý. Mà thủ pháp ấy, dù ông có tự nhận là “làm mới” hay “đối thoại” đi nữa, vẫn có tác dụng rất rõ, đó là làm cho người đọc trẻ nhìn hành trình cứu nước của Người như một cuộc phiêu lưu cá nhân hơn là một sự lựa chọn lịch sử; nhìn sự bôn ba cách mạng như một chuỗi trải nghiệm đời thường; nhìn lý luận cách mạng như một gánh nặng khô khốc; nhìn Cách mạng Tháng Tám như một cuộc tranh đoạt chính quyền. Đó là điều tôi phản đối.

Nguyễn Tất Thành rời Bến Nhà Rồng ngày 5 tháng 6 năm 1911 (ngày hôm nay là 115 năm) không phải để “đi phượt”, thưa ông. Người ra đi trong cảnh đất nước bị thực dân đô hộ, nhân dân bị áp bức, các phong trào yêu nước của tiền bối đang lần lượt gặp bế tắc. Một thanh niên như Người ra đi trong bối cảnh ấy không phải để săn tìm trải nghiệm. Người ra đi với nỗi đau của một dân tộc mất nước. Người ra đi để tìm câu trả lời mà cả thời đại đang khắc khoải, đó là làm sao cho nước Việt Nam được độc lập, dân Việt Nam được tự do, đồng bào Việt Nam thoát khỏi kiếp lầm than.

Một chuyến “phượt” là đi để vui, để thử mình, để tìm cảm giác mới. Còn hành trình của Nguyễn Tất Thành là đi để tìm đường cứu nước. Giữa hai điều ấy là khoảng cách của đạo lý, của lịch sử, của máu và nước mắt. Nếu ông không thấy khoảng cách đó, thì sự “làm mới” của ông không phải là sáng tạo, mà là sự bất nhân trước nỗi đau của dân tộc.

Ông có thể biện minh rằng Bác cũng là con người, cũng có đời thường, cũng có va vấp, cũng có thử nghiệm, cũng có những khúc quanh chưa ai biết hết. Vâng, Bác là con người. Nhưng Bác là con người đã hóa thân vào vận mệnh dân tộc. Bác giản dị, nhưng không tầm thường. Bác gần gũi, nhưng không thể bị diễn đạt một cách suồng sã. Bác là con người bằng xương bằng thịt, nhưng chính con người ấy đã trở thành biểu tượng của khát vọng độc lập, tự do và phẩm giá Việt Nam.

Lấy cái “đời thường” để soi cho ta hiểu thêm nhân cách lớn là việc nên làm. Nhưng lấy cái “đời thường” để kéo nhân cách lớn xuống ngang với sự tán chuyện lông bông thì không còn là nghiên cứu nữa đâu. Đó là hạ thấp. Đó là làm mờ nhạt. Đó là gặm nhấm, làm hao mòn sự tôn kính lãnh tụ từng chút một bằng sự... suy diễn vô căn cứ.

Thưa ông Nam,

Văn kiện và quan điểm chính thống của Đảng không nhìn Hồ Chí Minh như một nhân vật “hay hay” để rút ra vài bài học quản trị. Tạp chí Cộng sản viết rằng Chủ tịch Hồ Chí Minh là lãnh tụ cách mạng, nhà văn hóa kiệt xuất, nhà tư tưởng vĩ đại của dân tộc Việt Nam. Đảng ta cũng khẳng định tư tưởng Hồ Chí Minh cùng với chủ nghĩa Marx – Lenin là nền tảng tư tưởng của Đảng, là kim chỉ nam cho hành động cách mạng.

Vậy mà trong cuốn sách của ông, quá trình Nguyễn Ái Quốc học tập lý luận chính trị, dịch tác phẩm của Marx và Lenin lại được mô tả bằng cái giọng điệu như thể đó là một cực hình vô vị. Ông thử nghĩ coi, một người đang đi tìm đường cứu nước mà không học lý luận, không nghiên cứu chủ nghĩa Marx – Lenin, không đọc, không dịch, không nghiền ngẫm, thì lấy gì để vượt qua những con đường cứu nước cũ? Lấy gì để phân biệt cải lương với cách mạng, nửa vời với triệt để, cảm tính yêu nước với đường lối giải phóng dân tộc?

Lý luận cách mạng không phải một đống chữ khô, thưa ông. Với người cách mạng, lý luận là ánh sáng. Nó không thay thế lòng yêu nước, nhưng nó chỉ đường cho lòng yêu nước. Nó không làm người ta bớt thương dân tộc mình, mà giúp người ta biết phải tổ chức lực lượng nào, đánh vào đâu, dựa vào ai, đi con đường nào, tránh rơi vào ảo tưởng nào.

Nhiều bậc tiền bối yêu nước đã dấn thân, hy sinh, đáng kính vô cùng, nhưng lịch sử cũng cho thấy những con đường ấy chưa đưa dân tộc tới độc lập trọn vẹn. Nguyễn Ái Quốc vĩ đại không chỉ vì Người yêu nước. Nhiều người Việt Nam yêu nước lắm. Người vĩ đại là vì từ lòng yêu nước ấy, Người đã đến với chủ nghĩa Marx – Lenin; từ khát vọng độc lập dân tộc, Người đã tìm thấy con đường cách mạng vô sản phù hợp với Việt Nam. Đó là bước ngoặt tư tưởng. Đó là sự chuyển hóa lịch sử. Đó là ánh sáng, không phải “cực hình” như ông tự suy diễn đâu.

Gọi sự rèn luyện lý luận ấy là “cực hình” thì ông đã làm méo mó đi bản chất của người cách mạng. Ông có thể không thích lý luận vì ông không đủ phẩm chất của người làm nghiên cứu. Ông có thể thấy lý luận khô vì ông không đủ trình để hiểu về triết học. Nhưng cái không thích của ông không có quyền biến thành cách viết làm người trẻ coi nhẹ nền tảng tư tưởng của Đảng.

Rồi ông lại viết về Nguyễn Tất Thành ở tuổi ba mươi bằng những chữ như “lang thang không nghề nghiệp”, “không có chỗ ở cố định”, “thành tích chính trị” chưa có gì đáng kể. Tôi đọc mà thấy chua chát. Một con người đang bôn ba trong lòng chủ nghĩa thực dân, làm đủ nghề để sống, quan sát thân phận người lao động thuộc địa, tham gia hoạt động báo chí, chính trị, gửi "Yêu sách của nhân dân An Nam", tiếp xúc với phong trào công nhân và phong trào cộng sản quốc tế, vậy mà bị ông đo bằng cái thước của một hồ sơ xin việc.

Thưa ông, người đi tìm đường cứu nước không nhất thiết phải có một căn hộ ổn định. Người cách mạng không phải lúc nào cũng có chức danh đẹp. Một thanh niên không chịu yên thân trong trật tự thực dân, không chịu kiếm miếng cơm ổn định dưới bóng của kẻ đô hộ, không chịu sống đời riêng sung sướng khi dân tộc còn chìm trong nô lệ, thì không thể bị gọi một cách nhẹ hều bằng mấy chữ “lang thang không nghề nghiệp”.

Ông Nam à, Hồ Chí Minh không có chỗ ở cố định vì Người đang đi tìm một chỗ đứng cho cả dân tộc. Người không có nghề nghiệp ổn định vì Người không muốn ổn định đời mình trên nền tảng thuộc địa và thân phận dân nô lệ của đất nước. Có những người nhìn bề ngoài như trắng tay, nhưng trong lòng thì đang mang một câu hỏi lớn hơn mọi sự nghiệp cá nhân, đó là làm sao cứu nước, cứu dân?

Nếu ông dùng tiêu chuẩn của một doanh nhân thành đạt như CEO của FPT để đo Nguyễn Tất Thành, thì ông sẽ không bao giờ hiểu hết về Nguyễn Tất Thành. Nếu ông dùng tâm thế quản trị, startup, đi ra thế giới, tìm bài học thành công để soi Hồ Chí Minh, thì ông chỉ thấy một góc nhìn rất nông cạn, thô thiển. Hồ Chí Minh không phải một “case study” doanh nhân. Cách mạng Việt Nam không phải một dự án khởi nghiệp. Dân tộc bị áp bức không phải một thị trường chờ người giỏi đến khai phá. Và hành trình cứu nước không thể bị thu nhỏ thành mấy bài học vượt khó cho giới kinh doanh.

Tôi không phủ nhận việc người làm kinh tế có thể học ở Bác tinh thần bền bỉ, tầm nhìn quốc tế, sự linh hoạt, khả năng tổ chức. Nhưng lấy Bác để học không có nghĩa là được quyền tái chế cuộc đời Bác thành ngôn ngữ doanh nhân một cách thiếu đạo đức như ông đã làm. Bác lớn hơn một bài học quản trị rất nhiều. Bác là kết tinh của chủ nghĩa yêu nước Việt Nam, của trí tuệ thời đại, của sự gặp gỡ giữa độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội.

Cũng vì vậy, tôi không thể chấp nhận cách ông đặt vấn đề như thể trong tư tưởng Nguyễn Ái Quốc có một mâu thuẫn giữa chủ nghĩa quốc tế Marx – Lenin và độc lập dân tộc. Đây là kiểu diễn giải đánh lạc hướng người đọc. Với Hồ Chí Minh, độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội không phải hai con đường trái ngược nhau. Độc lập dân tộc là điều kiện đầu tiên để nhân dân thoát khỏi ách nô lệ; chủ nghĩa xã hội là con đường để độc lập ấy có nội dung thực chất, để người dân có cơm ăn, áo mặc, được học hành, được làm chủ, được sống có phẩm giá.

Hồ Chí Minh không lấy quốc tế để xóa dân tộc. Người cũng không lấy tư tưởng dân tộc hẹp hòi để quay lưng với quốc tế. Người đặt cách mạng Việt Nam trong dòng chảy cách mạng thế giới, đồng thời luôn xuất phát từ lợi ích dân tộc Việt Nam, từ quyền sống của nhân dân Việt Nam. Đó không phải là mâu thuẫn. Đó là sự sáng tạo. Đó là bản lĩnh độc lập tư tưởng.

Nếu ông muốn đối thoại về tư tưởng Hồ Chí Minh, xin ông hãy đối thoại với cái tầm ấy. Đừng kéo nó xuống thành những nhận xét lửng lơ, không có sắc sảo gì đâu mà thực chất đã làm người đọc trẻ hiểu sai cái cốt lõi vấn đề.

Đặc biệt, thưa ông Nam, tôi phải nói thẳng về chữ “cướp” khi ông viết Việt Minh “cướp” chính quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim. Đây không phải chuyện có quyền dùng từ cho vui đâu nha. Đây là vấn đề lập trường lịch sử đất nước, lịch sử Cách mạng đó, nha ông.

Cách mạng Tháng Tám là cuộc tổng khởi nghĩa của nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng và Mặt trận Việt Minh. Đó là thời điểm phát xít Nhật đầu hàng Đồng minh, chính quyền tay sai rệu rã, quần chúng cách mạng vùng lên giành quyền làm chủ đất nước. Chính phủ Trần Trọng Kim tồn tại trong bối cảnh Nhật đảo chính Pháp, dưới cái bóng của phát xít Nhật, không thể là hiện thân trọn vẹn cho ý chí độc lập của toàn dân tộc.

Một dân tộc bị cướp nước đứng lên giành lại chính quyền cho nhân dân, ông gọi là “cướp” sao? Người bị trói phá dây trói để đứng dậy, ông gọi là cướp tự do sao? Người bị chiếm nhà nay lấy lại căn nhà của mình, ông gọi là cướp nhà sao?

Một chữ “cướp” đặt sai chỗ đã làm đen tối đi cả một cuộc cách mạng vĩ đại của dân tộc. Nó biến chính nghĩa của nhân dân thành một thủ đoạn. Nó biến cuộc tổng khởi nghĩa thành một cuộc tranh đoạt. Nó biến ý chí nhân dân thành mưu mẹo chính trị. Và nguy hiểm hơn, nó mở cửa cho những luận điệu xét lại lâu nay vẫn muốn phủ nhận tính chính nghĩa của Cách mạng Tháng Tám.

Ông có thể nói mình chỉ kể theo lối đối thoại, gợi mở, không áp đặt. Nhưng thưa ông, có những điều không thể lấy cái gọi là “gợi mở” để làm mờ nhạt đi. Sự thật lịch sử không phải cục đất sét muốn nặn sao thì nặn; Cách mạng Tháng Tám cũng không phải là một cuộc tranh luận câu chữ. Và Hồ Chí Minh càng không phải là một nhân vật để thử nghiệm các kỹ thuật kể chuyện hậu hiện đại, nơi mọi giá trị đều bị đem ra pha trò, đảo chiều, giải thiêng, rồi tự gọi đó là khai phóng.

Tạp chí Cộng sản đã cảnh báo rất rõ về thủ đoạn xuyên tạc tư tưởng Hồ Chí Minh thế này “... bóp méo sự thật lịch sử, bôi nhọ nhân cách, đánh giá phiến diện, lập lờ thật – giả để hạ bệ hình tượng Hồ Chí Minh và phá hoại nền tảng tư tưởng của Đảng.” Tôi không kết luận động cơ của ông. Tôi không nói ông thuộc lực lượng này hay lực lượng kia. Nhưng tôi nhìn vào chữ nghĩa, và tôi thấy nhiều chữ nghĩa trong sách của ông đang đi rất đúng bài bản vào vùng nguy hiểm mà công tác tư tưởng của Đảng đã nhiều lần cảnh báo.

Đó là lấy cái “mới” để làm lung lay cái đúng. Lấy cái “gần gũi” để làm mòn cái thiêng. Lấy cái “đa chiều” để làm nhòe chính nghĩa. Lấy cái “đối thoại” để hợp pháp hóa những suy diễn lộng ngôn.

Ông Nam à, nếu một người bình thường trên mạng viết vài câu bông lơn về Bác, dư luận còn phản ứng. Vậy một người từng giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, một người có sách in chính thức, có nhà xuất bản đứng tên, có truyền thông giới thiệu, lại viết những điều dễ gây lệch nhận thức như vậy, thì trách nhiệm càng nặng hơn nhiều. Người dạy học sai một chữ có thể làm sai một lớp người học. Người viết sách sai lại sẽ làm lệch lạc nhận thức của nhiều người đọc.

Tôi từng học, từng tìm hiểu về Bác từ nhỏ. Càng đọc, càng thấy Người đáng kính. Không phải kính theo kiểu nhắm mắt tung hô, mà kính vì càng soi vào lịch sử càng thấy tầm vóc của Người. Một con người đi ra thế giới khi đất nước còn chìm trong nô lệ; tìm thấy con đường cứu nước khi bao con đường cũ bế tắc; sáng lập và rèn luyện Đảng; lãnh đạo nhân dân giành độc lập; đặt nền cho một nhà nước của dân, do dân, vì dân; sống giản dị đến tận cùng mà vẫn mang tầm vóc của một nhà văn hóa lớn. Một con người như thế, dù ai nghiên cứu từ góc độ nào, cũng phải có sự nghiêm cẩn tối thiểu.

Tôi không cần ông phải viết sách như văn kiện của Đảng. Tôi cũng không bắt ông phải dùng giọng điệu hô khẩu hiệu. Nhưng tôi đòi hỏi sự tử tế với lịch sử. Tôi đòi hỏi sự công bằng với Bác. Tôi đòi hỏi người cầm bút khi viết về lãnh tụ dân tộc phải biết cái gì có thể đùa, cái gì không thể đùa; cái gì có thể ví von, cái gì không thể ví von; cái gì là đối thoại học thuật, cái gì là lộng ngôn được ngụy trang.

Người xưa nói, quân tử cẩn trọng lời nói. Một chữ viết ra, nếu đúng, có thể nâng người đọc lên tầm cao mới. Một chữ viết sai, nhất là viết sai về lịch sử dân tộc, sẽ kéo người đọc xuống vùng hoài nghi chính nghĩa rất độc hại. Viết về Bác mà không cẩn trọng thì không phải là ông đang biểu diễn cá tính riêng đâu. Đó là ông đã thiếu kính sợ trước điều lớn lao của đất nước và dân tộc.

Thưa ông Nguyễn Thành Nam,

Tôi mong ông hiểu rằng những người dân như tôi phản ứng với ông không phải vì chúng tôi sợ lịch sử bị xét lại đâu, mà vì chúng tôi thấy lịch sử đang bị ông diễn đạt bằng một giọng điệu không xứng đáng. Tôi không phản đối việc đưa Bác đến gần giới trẻ, mà phản đối việc ông đã hạ bệ Bác. Không ai phản đối việc ông đổi mới phương pháp dạy học, mà phản đối việc ông lấy cớ đổi mới để làm tấm áo che cho sự dễ dãi, cợt nhả, sai lệch.

Đưa Bác đến gần người trẻ là để người trẻ hiểu Bác hơn, kính Bác hơn, học ở Bác bản lĩnh, đạo đức, tầm nhìn, tình thương dân, ý chí độc lập. Chứ không phải để người trẻ quen miệng gọi hành trình cứu nước là “phượt”, gọi học lý luận chính trị là “cực hình”, gọi Cách mạng Tháng Tám là “cướp” chính quyền.

Nếu đó là “lời kể mới”, thì cái mới ấy trả giá quá đắt, vì người đọc sách của ông đã mất đi trong lòng sự tôn kính lịch sử hào hùng của dân tộc. Nó bắt lịch sử phải chịu những vết xước không đáng có. Nó bắt hình tượng Hồ Chí Minh phải đi qua một lớp ngôn ngữ thấp hơn tầm vóc của Người.

Và cuối cùng, tôi cũng muốn nói với nhà xuất bản, đơn vị phát hành, những người tổ chức truyền thông, những người ca ngợi cuốn sách này như một “điểm sáng” rằng, các vị có quyền yêu thích một cách viết mới, nhưng các vị không có quyền thờ ơ với nguy cơ làm sai lệch nhận thức lịch sử. Một cuốn sách đụng tới Hồ Chí Minh, đụng tới Cách mạng Tháng Tám, đụng tới Việt Minh, đụng tới chủ nghĩa Marx – Lenin, đụng tới nền tảng tư tưởng của Đảng, thì không thể được đọc và duyệt như một cuốn tản văn thông thường.

Nếu đã sai thì phải chỉ ra ngay. Nếu đã thấy lệch lạc thì phải chỉnh sửa ngay. Nếu gây hiểu lầm nghiêm trọng thì phải có trách nhiệm. Không thể để những câu chữ lộng ngôn đi qua cánh cửa xuất bản rồi gọi đó là tự do học thuật. Tự do học thuật không phải tự do làm bẩn sự thật lịch sử. Đối thoại lịch sử không phải là đối thoại trong tình trạng vô nguyên tắc.

Tôi không chấp nhận cách viết làm tầm thường hóa Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tôi không chấp nhận cách gọi hành trình cứu nước là “phượt”. Tôi không chấp nhận cách coi học lý luận cách mạng là “cực hình”. Tôi không chấp nhận cách dùng chữ “cướp” với Cách mạng Tháng Tám. Tôi không chấp nhận việc nhân danh “lời kể mới” để gieo vào người trẻ một cái nhìn lửng lơ, nửa đùa nửa thật, nửa học thuật nửa giễu nhại về lịch sử dân tộc.

Với tôi, Bác Hồ không cần ai thần thánh hóa. Nhưng Bác càng không thể bị ai tầm thường hóa. Bác không cần những lời ca tụng rỗng tuếch. Nhưng Bác xứng đáng được đối xử bằng sự nghiêm cẩn, công bằng và kính trọng. Bác là người của nhân dân, nhưng không phải để ai muốn dùng chữ gì để nói về Người cũng được.

Có những điều thiêng liêng không phải vì bị cấm đụng tới, mà vì khi đụng tới, người ta phải biết rửa tay cho sạch. Lịch sử cũng vậy. Hồ Chí Minh cũng vậy. Cách mạng Tháng Tám cũng vậy.

Thưa ông Nam, đối thoại với lịch sử là việc cần thiết. Nhưng trước khi đối thoại với lịch sử, người cầm bút phải biết cúi đầu trước sự thật lịch sử. Nếu không có sự cúi đầu ấy, thì mọi “lời kể mới” rất dễ trở thành một thứ lộng ngôn cũ kỹ, cũ như thói ngạo mạn của những người tưởng mình thông minh hơn lịch sử, nhưng thật ra chỉ đang làm nghèo đi đạo lý biết ơn của dân tộc mình.

▪︎ Hết
 

PMO

Xe đạp
Biển số
OF-410926
Ngày cấp bằng
17/3/16
Số km
14
Động cơ
226,905 Mã lực
Quyển của Duike rất là nổi tiếng, có thể xem là công trình sử học lớn nhất của phương Tây viết về HCM. Nhưng sách này bị cấm xuất bản ở VN do có 1 số chi tiết không đồng nhất với các tài liệu trong nước, còn ông Duike thì không chịu sửa hay bỏ đi.
Quyển của Duike em cũng đã đọc và thấy nó cũng rất công phu. Tuy nhiên một số chi tiết em không cho là đúng theo logic
Em rất cảm ơn cụ đã chụp từ chính quyển sách của ông Nguyễn Thành Nam lên đây để mọi người được nhìn tận mắt một cách công tâm. Em thấy nếu như thế này thì văn phong ông Nam viết trên những trang này rất ổn. Ông ấy kể lại câu chuyện về Bác Hồ rất dung dị, đầy kính trọng. Những trang khác thì em không biết nên không dám đánh giá.

Đúng ra ông Nam đang trích dẫn lại nguyên đoạn văn của Duiker, người nước ngoài họ gọi nhau bằng họ. Họ chỉ có hai ngôi: Tao và mày, nói chuyện giữa cha mẹ với con cái cũng chỉ tao với mày, qua cách dịch của VN mới thành các ngôi khác cho phù hợp với văn phong VN. Vì vậy Duike gọi Bác Hồ là Ho thì cũng có thể hiểu là ông ấy không có ý xúc phạm mà chỉ là do văn hoá của người VN chúng ta không cộc lốc như vậy mà thôi.
Theo góc nhìn của em thì việc mọi người lên tiếng về văn phong của cuốn sách là hợp lý thôi. Vì sách có một số đoạn viết chưa phù hợp lắm. Nhưng tổng thể đọc sách này em thấy anh Nam thật sự thần tượng cụ Hồ đấy. Đúc rút được bài học từ Bác ra để áp dụng vào kinh doanh như anh Nam là khó. Nếu không kính nể thực sự thì chẳng ai áp dụng được rồi còn tổng hợp viết thành sách thế này đâu. Như em thấy thì văn phong của anh Nam do đặc trưng của văn hóa FPT nên khi mô tả về Bác nó gây ra một số khó chịu với người đọc.
 

MyMac

Xe container
Biển số
OF-92785
Ngày cấp bằng
24/4/11
Số km
7,318
Động cơ
528,649 Mã lực
Nơi ở
Xa nhà
Ông ấy trích dẫn tiếng Anh của người ta, còn dịch sang tiếng Việt là văn phong của ông ấy, ông là người Việt, có học thức, hiểu văn hóa Việt có ngôi thứ, nhưng cố ý để như vậy là một sự có chủ ý. Tiếng Anh chỉ có 2 ngôi "I, you" còn tiếng Việt nó dịch ra nhiều từ cho phù hợp ông tôi, em, cháu, chú... Và ở trường hợp này ông Nam có thể để là "ông Hồ" một cách trung tính, nhưng ông đã không làm vậy.
Thế thì còn gì là trích dẫn nữa nếu viết theo văn phong của mình?
 

3077

Xe lăn
Biển số
OF-146453
Ngày cấp bằng
20/6/12
Số km
10,639
Động cơ
-596,916 Mã lực
Viết về cuộc đời bất kỳ cụ tứ trụ đương thời nào với giọng văn như kia có khi cũng ăn vả gẫy răng r ấy chứ. Viết nhe tác giả là bề trên nhìn xuống
 

anhtrangvn

Xe tăng
Biển số
OF-117009
Ngày cấp bằng
16/10/11
Số km
1,256
Động cơ
417,037 Mã lực
Ông Nam còn có phát ngôn là nếu như nước ta chấp nhận hiệp định Geneva chia đôi đất nước thì đã tránh chiến tranh nhưng cụ Hồ có ý chí muốn thống nhất qua câu nói " Đất nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một". Trong khi hiệp định này chỉ nêu đường ranh giới phân ranh giới chia tạm thời, chờ tổng tuyển cử. Nhưng người Mỹ nhận định nếu để tổng tuyển cử tự do thì cụ Hồ sẽ giành chiến thắng. (80% người dân sẽ bầu cho cụ Hồ - Số liệu tự thu thập của người Mỹ như nhiều nguồn đã công khai). Cuối cùng Mỹ can thiệp vào miền Nam dựng lên ông Diệm. Đất nước ta sẵn sàng để đất nước bầu cử tự do, nhưng người Mỹ không muốn vậy, họ muốn có sự sắp đặt của họ và can thiệp ở miền Nam với những toan tính lợi ích của họ. Ông Nam phát biểu như trên là xa rời bối cảnh lịch sử và có vẻ muốn nói lên tính vô nghĩa của chiến tranh và phần nào rửa mặt cho việc thò bàn tay can thiệp vào miến Nam của người Mỹ.


1780667710944.png


1780667273244.png
 
Chỉnh sửa cuối:

Mr. Bảnh

Xe buýt
Biển số
OF-866082
Ngày cấp bằng
17/8/24
Số km
933
Động cơ
2,449,136 Mã lực
Tuổi
56
Nơi ở
Đất Vua
Hết khôn dồn đến Ngoo, R.I.P mr Nam, chắc đi sớm thôi :-q
 
Chỉnh sửa cuối:

Cosaodau

Xe hơi
Biển số
OF-817966
Ngày cấp bằng
23/8/22
Số km
183
Động cơ
7,311 Mã lực
Quan điểm mỗi người mà cụ.
E thấy cũng ko có gì to tát :)
Cơ mà sách đã xuất bản thì đã phải qua kiểm duyệt rồi mà.
Không đúng như thế đâu, Quan điểm là cách nghĩ, cách nhìn của mỗi cá nhân.. nhưng quăng cái quan điểm đó ra công chúng thì Nó khác cả trăm phần rồi vì nhà chức trách phải xem quan điểm đó có chống lại tổ quốc, kích động bạo lực hay lối sống phi tích cực khônG,,, Ở đây ông ấy là lại nói về Bac Hồ…. được người dân Việt kính yêu gọi là Cụ, là ông, là Bác kính yêu và được thế giới vinh danh là anh hùng dân tộc, danh nhân văn hóa yêu nước, yên dân bằng những lời bỗ bã , cợt nhả, lều láo như bố nói với con, như cấp trên nói với cấp dưới thế thì không người binh thường mà chịu được
Đề nghị cấp quản lý xử lý nghiêm người duyệt , cấp phe xuất bản cuốn cợt nhả, nông cạn, láo lều, coi thường lãnh tụ này…. Nói lời hay thì mới khó chứ nói bà sàm, vớ vẩn thế này thì không cần nghĩ hầu như ai cũng nói được Haizzz.. chán 🥱
 
Chỉnh sửa cuối:

ung_sung_tu_tai

Xe container
Biển số
OF-710823
Ngày cấp bằng
18/12/19
Số km
7,450
Động cơ
299,487 Mã lực
Tuổi
46
Vâng ạ
1. Viết cho lớp trẻ đọc, không có nghĩa là a dua a tòng tất cả theo ngôn ngữ của lớp trẻ mà không có chọn lọc. Là người lớn, là lớp cha chú, nếu có trách nhiệm là dù có nương theo lớp trẻ để chúng dễ tiếp thu, không giáo điều nhưng phải có sự uốn nắn lớp trẻ.

2. Dịch lại, hoặc thuật lại câu chuyện người khác nói về một người khác, cũng cần có sự tôn trọng người được nói tới kia, chứ không phải đơn thuần là một con vẹt.
Ví dụ, kể lại câu chuyện/nói chuyện với bạn mình về việc ông A nói về bố của bạn ấy. Thì có thể cho dù ông A kia là bề trên của bố bạn, ông ấy có thể theo "văn hóa"; có thể theo thứ bậc, hoặc có thể theo lý di gì đó ông ấy nói kiểu gọi bố bạn là "cái thằng cha ấy; cái thằng nhãi ấy, thành ranh con ấy...." thì với tất cả các sự tôn trọng bố bạn mình, tôn trọng bạn mình... , một người có văn hóa, một người tử tế cũng chỉ một lần nhắc là ông ấy có gọi bố cậu là "thằng nhãi, thằng ranh con", rồi sau đó thuật lại câu chuyện bằng văn hóa của mình. Chứ không liên tục gọi bố bạn là thằng nhãi, rồi đổ cho là nói nguyên văn lời ông kia.
Còn bản dịch, ấy là văn của người dịch đấy chứ.


Điều em băn khoăn là ở câu cuối cùng. Tại sao sách kiểu này lại được đưa vào các cơ quan báo chí nhất là báo chí chính thống đại diện cho Nhà nước một cách dễ dàng như vậy?
Chuyện với Thanh hình như tên bạn sinh viên nữ trong ảnh,gần đây video ông Nam này trò chuyện với bạn này khá phổ biến trên mạng xã hội.
Hôm nay cụ post ảnh những đoạn văn trong sách này tôi mới để ý,nó vô văn hóa quá.
Nhưng nếu có file pdf gốc thì tôi xem chứ thời đại A.I này thì post ảnh cũng chưa tin vội.
Vụ Fullbright với Bảo Ninh còn rành rành ra đấy.

Ông cụ là danh nhân văn hóa thế giới, lãnh tụ của dân tộc Việt Nam ta,vì vậy nên ra quy định không phải ai cũng được viết về ổng. Tôi thiết nghĩ chỉ có cụ tổng đầu bạc,sĩ phu bắc hà trước đây thì được biên soạn nội dung về ông cụ. Và từ giờ thì nên cấm tất cả sách có nội dung biên soạn về chủ tịch Hồ Chí Minh,tác phẩm cuối cùng mà chúng ta nên thấy đó là búp sen xanh của nhà văn Sơn Tùng.
Em thấy CEO FPT mà viết về Lãnh tụ kính yêu của dân tộc mà dùng những lời lẽ, ngôn từ như kẻ bề trên ấy nhỉ. Chán thật #:-s
Viết thế này khác nào hắn đang để hắn ngang hàng với Bác. Láo quá, quá láo
Mấy hôm nay rộ lên hiện tượng có anh thợ code viết sách về Bác Hồ và trong đó có số câu từ, nội dung không phù hợp với chuẩn mực. Các vấn đề khác em không bàn nhưng riêng việc dùng từ " điếu đóm" này thì em thấy tác giả thực sự có vấn đề. Vì từ " điếu đóm " này theo hiểu biết của em là dùng để miệt thị, hạ thấp, mỉa mai người khác. Ví dụ , thằng này nó chỉ là " điếu đóm" cho anh A, hay ông B thôi....v.v.... Ngồi cafe chém gió nói vui tếu táo còn được chứ lại đưa lên mặt sách thế này thì dở rồi, nhất lại nói về một nhân vật như Bác Hồ. Mà anh này cũng trình độ tiến sỹ chứ có phải ít học đâu. Trừ khi có mục đích nào đó khác ?!

Cái từ điếu đóm nói kiểu chém gió dân dã thì kể ra cũng không vấn đế gì lắm, ai chẳng phải trưởng thành từ thấp lên cao, lúc thấp thì phải làm chân điếu đóm, học việc là bình thường. Tuy vậy viết thành sách thì không ổn lắm, nó thể hiện sự thiếu nghiêm túc.

Còn đoạn sau liên tục chỉ dùng mỗi chữ Hồ để chỉ Bác thì không thể chấp nhận được về văn hóa.
Quan điểm cá nhân, viết thành sách và đc NXB chính thống ban hành. Lỗi thô thiển, xấu xa mà lại ko to tát. Ngọc Trinh biểu diễn xe đua còn đi tù
Tối về em chụp cho bác mấy đoạn gây tranh cãi mấy hôm nay. Lúc em đọc em cũng hơi giật mình vì tác giả viết kiểu hơi vỉa hè bia hơi quá. Nhưng biết văn phong anh Nam này từ quyển Đek biết gì cũng tiến rồi nên em nghĩ anh Nam cũng không có ý thiếu tôn trọng đâu. Anh Nam này cũng thần tượng cụ Hồ nhưng theo kiểu hơi khác người chút, vì cái anh học được từ cụ lại áp vào kinh doanh ở FPT nên nó hơi thực dụng.
Ko thể chấp nhận sử dụng văn phong như vậy để viết về 1 vị lãnh tụ như Hồ Chí Minh. Ko bàn đến nội dung các sự việc là đúng hay sai (mà nói thật cũng đều là suy diễn của tác giả dù đúng dù sai) hay có sát với thực tế hay ko... nhưng sử dụng từ ngữ rất thiếu tôn trọng, kẻ cả, trịch thượng,... như ngang hàng với lãnh tụ đặc biệt lại trong văn bản viết càng chứng tỏ sự bố láo của gã này.
Đoạn này theo em tìm hiểu thì là ông Nam này dịch lại từ sách nước ngoài và trích dẫn lại thôi, nhưng sách nước ngoài thì là tiếng Anh (có khi người ta chỉ viết tên ngắn như Trump, Putin và Ho", khi chuyển ngữ ở Việt Nam, người có trình độ như ông thì phải hiểu nên dịch thế nào có phù hợp văn hóa Việt Nam. Việc cố ý viết như vậy em cho là một cách viết có chủ đích.
Đây không phải gọi tên, mà là gọi họ.
Rõ vớ vẩn. Cần phân biệt ngôn ngữ bia hơi vỉa hè với văn phong xuất bản thành sách. Mình không biết về NTN nên không dám đánh giá ông ấy là người như nào nhưng mang văn phong trào phúng bỗ bã khi nói về lãnh tụ là sai rồi.
Quyển của Duike rất là nổi tiếng, có thể xem là công trình sử học lớn nhất của phương Tây viết về HCM. Nhưng sách này bị cấm xuất bản ở VN do có 1 số chi tiết không đồng nhất với các tài liệu trong nước, còn ông Duike thì không chịu sửa hay bỏ đi.
Mất dạy và vô học
Nếu không nhầm thì ông Nam này đã dịch sách HCM a life của William Duiker. Tôi đọc cách đây khoảng hơn 20 năm. Cảm nhận thì văn phong cũng bình thường chứ đâu kiểu bỗ bã như trên nhể.
Duiker viết sách thì bình thường, là văn phong khoa học tiêu chuẩn, người dịch thì đương nhiên cũng phải là văn phong khoa học tiêu chuẩn. Bỗ bã thô lỗ là văn của chính ông Nam thôi.
Nội dung thì các cụ bàn r. Còn về cách hành văn em thấy sượng, tóm lại thấy rẻ tiền trong cách dùng từ. Dễ lại loanh quanh cho mấy thằng đệ dùng AI xào xáo
Quyển HỒ chí Minh - Chân Dung Một Cuộc Đời - à cụ? Em xin cụ Ngao5 được quyển này đọc tới 2 lần, theo em trong sách là chân dung rất tích cực...

Đọc mấy trang các cụ chụp trên, ngôn từ như đấm vào mắt.
Nhờ cụ trích truyền lại, em mới biết những dòng kia.
Vấn đề là nội dung đúng hay sai?
Hay chỉ là vấn đề xưng hô.
Em rất cảm ơn cụ đã chụp từ chính quyển sách của ông Nguyễn Thành Nam lên đây để mọi người được nhìn tận mắt một cách công tâm. Em thấy nếu như thế này thì văn phong ông Nam viết trên những trang này rất ổn. Ông ấy kể lại câu chuyện về Bác Hồ rất dung dị, đầy kính trọng. Những trang khác thì em không biết nên không dám đánh giá.

Đúng ra ông Nam đang trích dẫn lại nguyên đoạn văn của Duiker, người nước ngoài họ gọi nhau bằng họ. Họ chỉ có hai ngôi: Tao và mày, nói chuyện giữa cha mẹ với con cái cũng chỉ tao với mày, qua cách dịch của VN mới thành các ngôi khác cho phù hợp với văn phong VN. Vì vậy Duike gọi Bác Hồ là Ho thì cũng có thể hiểu là ông ấy không có ý xúc phạm mà chỉ là do văn hoá của người VN chúng ta không cộc lốc như vậy mà thôi.
Ông ấy trích dẫn tiếng Anh của người ta, còn dịch sang tiếng Việt là văn phong của ông ấy, ông là người Việt, có học thức, hiểu văn hóa Việt có ngôi thứ, nhưng cố ý để như vậy là một sự có chủ ý. Tiếng Anh chỉ có 2 ngôi "I, you" còn tiếng Việt nó dịch ra nhiều từ cho phù hợp ông tôi, em, cháu, chú... Và ở trường hợp này ông Nam có thể để là "ông Hồ" một cách trung tính, nhưng ông đã không làm vậy.
Quyển của Duike em cũng đã đọc và thấy nó cũng rất công phu. Tuy nhiên một số chi tiết em không cho là đúng theo logic

Theo góc nhìn của em thì việc mọi người lên tiếng về văn phong của cuốn sách là hợp lý thôi. Vì sách có một số đoạn viết chưa phù hợp lắm. Nhưng tổng thể đọc sách này em thấy anh Nam thật sự thần tượng cụ Hồ đấy. Đúc rút được bài học từ Bác ra để áp dụng vào kinh doanh như anh Nam là khó. Nếu không kính nể thực sự thì chẳng ai áp dụng được rồi còn tổng hợp viết thành sách thế này đâu. Như em thấy thì văn phong của anh Nam do đặc trưng của văn hóa FPT nên khi mô tả về Bác nó gây ra một số khó chịu với người đọc.
Thế thì còn gì là trích dẫn nữa nếu viết theo văn phong của mình?
Viết về cuộc đời bất kỳ cụ tứ trụ đương thời nào với giọng văn như kia có khi cũng ăn vả gẫy răng r ấy chứ. Viết nhe tác giả là bề trên nhìn xuống
 

anhtrangvn

Xe tăng
Biển số
OF-117009
Ngày cấp bằng
16/10/11
Số km
1,256
Động cơ
417,037 Mã lực
Thế thì còn gì là trích dẫn nữa nếu viết theo văn phong của mình?
Ông ấy ko trích dẫn lại câu nguyên tiếng Anh mà dịch lại sang tiếng Việt mà mợ? Đã dịch lại sang tiếng Việt thì phải phù hợp với ngôn ngữ chữ Việt chứ ạ?
 
Trạng thái
Thớt đang đóng
Thông tin thớt
Đang tải
Top