Đây là phần nhận xét của tôi còn về âm thanh ntn, cái đẹp dở của cây đàn piano Steinway D274 trong concert này và tác động đến tiếng đàn ntn??? Tôi sẽ nói sau!
Còn đây là nhận xét của tôi về âm thanh cái đẹp dở của cây đàn piano Steinway D274 trong concert này và tác động đến tiếng đàn của một Concert pianist (Nguyễn Đức Kiên) ntn???
FYI, đây là một cây concert grand thuộc hạng rất cao, vì là một cây Steinway & Sons D-274.
Âm thanh tiếng đàn dưới bàn tay Tuner này có những đặc điểm:
+ Bass rất sâu nhưng không ù.
+ Tenor dày và giàu màu sắc chỉ thiếu “hát” (lyric)
+ Treble sáng nhưng không chói chỉ hơi mỏng.
+ Các hợp âm forte lớn vẫn giữ được độ tách bạch.
Đây là những phẩm chất cần thiết tối thiểu cho Concerto Op.43, bởi Rachmaninoff thường viết những kết cấu âm thanh rất dày đặc. Nếu đàn không đủ chất lượng, âm thanh sẽ dễ bị “bết” khi dàn nhạc lên cao trào.
Những gì tuner đã làm được:
a/ Điều khiến tôi chú ý hơn chính là phần tinh chỉnh đàn.
A/ Unison
Các unison được chỉnh rất sạch. Trong những đoạn cantabile của Variation 18:
+ không nghe thấy hiện tượng beating khó chịu,
+ âm ngân ổn định nhưng thiếu hẳn sự ngân nga cần thiết
+ các note melody nổi lên rất rõ nhưng vẫn không hát!!!!
Đó là dấu hiệu tuner đã dành nhiều thời gian cho phần unison hơn mức tối thiểu
B/ Kiểm soát vùng treble:
Đây là điểm tôi thích nhất.
Rất
nhiều tuner khi lên dây đàn concerto thường làm treble quá sáng để đàn “xuyên” qua dàn nhạc mà cái “ý thích” của nhà bác Mrlinhebhp là 1 ví dụ!
Kết quả là:
+ nghe rất ấn tượng trong vài phút đầu,
+ nhưng lâu dần gây cảm giác căng tai.
+ việc thưởng thức 1 bản nhạc trở thành tra tấn lỗ tai!
Trong video này, treble vẫn có độ lấp lánh nhưng không hề sắc cạnh tùy chỉ thiếu sự ngân nga và hát cần thiết, hay nói nôm na là không hát!!!!!
Theo tai tôi, tuner đã lựa chọn một cách lên dây chưa cân bằng và có phần thiên về kĩ thuật giữa:
+ projection (khả năng phóng âm),
+ và singing tone (khả năng hát).
Đó là lựa chọn chưa hoàn toàn hợp với Rachmaninoff, Đặc biệt là trong đoạn Variation 18!!!!!!
Hay nói nôm na đây chỉ là 1 high level concert tuner chứ chưa phải hay chưa đạt Tun-up artist.
Cụ thể hơn:
1. Stretch tuning: Điều đầu tiên tnghe là:
Stretch khá bảo thủ (moderate stretch) chứ Không phải kiểu:
+ cực rộng như một số Steinway D ở Carnegie Hall,
+ cũng không phải kiểu SAT III mặc định.
Tôi đoán: Treble Từ khoảng C6 trở lên:
+ stretch mở vừa phải,
+ không nghe cảm giác “bay lên trời”.
Đây là cây Steinway D nên tôi ước lượng phần cực treble chỉ mở khoảng +35 đến +45% theo chuẩn tại C8 thay vì +50 đến +60% theo chuẩn
Điều này tạo ra âm sáng, nhưng không gắt. Rất hợp Rachmaninoff.
Bass: Bass cũng không kéo quá xa.
Nhiều tuner Mỹ thích: A0 xuống rất thấp.và nhưng ở đây ta không nghe điều đó.
Tôi đoán: A0 khoảng: - 20% tới -40% theo chuẩn
Nên so với ET Khá cổ điển.
Tôi không nghe thấy dấu hiệu Singing/Lyỷic nên chắc chắn đây là:
Equal Temperament concert standard.
Nhưng: là ET được hoàn thiện bởi concert
Khác biệt nằm ở chỗ đó!!!!!
Nếu soi kỹ, trước là ở góc độ “Tun-up artist tuning ” tôi cảm thấy phải
+ vùng cao nhất của treble
được mở thêm một chút màu sắc,
+!tầng harmonic trên cùng chưa thật sự rực rỡ như những cây Steinway D được chuẩn bị bởi các concert technician hàng đầu thế giới.
Những điều còn hạn chế khiến cho ta có thể kết luận như vậy
A/ Tại sao
trong phần piano solo Variation 8 ở chương II, (phút 15:47) người nghe thấy âm thanh cây đàn không hát hay dường như không được chính dây chính xác Khiến cho tiếng đàn của Đức Kiên không giống như những tiếng đàn của các pianists đẳng cấp quốc tế khác cũng như các band đĩa ta thường nghe???
Người nghe ai có đôi tai nhận xét tinh tế, thì thật là khi nghe lại đoạn này (khoảng 15:47, nằm trong khu vực chuyển tiếp trước Variation 18), sẽ có cảm giác: âm thanh piano đột nhiên kém “hát” hơn so với những đoạn trước và sau đó.
Nguyên nhân chính không phải là do tuner lên dây sai mà là do một số khả năng khác:
1. Hiện tượng “false beat” của một vài dây đơn ===> lúc mua đàn đã lựa không kỹ!!!
FYI,
ở vùng khoảng E5–A5, nhiều cây concert grand, kể cả Steinway D rất tốt, vẫn có thể xuất hiện vài dây mang false beat nhẹ.
Khi đó:
* Máy đo vẫn cho kết quả chính xác.
* Unison vẫn sạch.
* Nhưng tai nghe thấy âm thanh thiếu tập trung, thiếu “core tone”.
Kết quả là nốt nghe như:
- không hát,
- hơi đục,
- hơi “lắc” rất nhẹ.
Đây là hiện tượng của chính cây đàn chứ không hẳn là lỗi tuner thông thường, còn nếu concert technician hàng đầu thế giới.hay Tun-up artist thì họ sẽ khắc phục được bằng kĩ thuật xử lý hay bằng thang âm.
B/ Tiếng đàn bị chim trong dàn
không đúng nghĩa của 1 piano concerto là nói chuyện hay đối thoại với dàn nhạc?!
Ở đây ta không nổi nhạc hay không chỉ nói về một vài nốt “không hát”, mà đang nói đến một vấn đề lớn hơn:
Khi nghe rất nhiều đoạn nhiều chỗ nhiều câu: Piano dường như bị chìm vào trong khối âm thanh của dàn nhạc, thay vì nổi lên như một nhân vật đang đối thoại với dàn nhạc.
Nhất là nếu đó là cảm nhận của ai ở đoạn khoảng 15:47, thì đây là một nhận xét hoàn toàn hợp lý.
Trong một piano concerto lý tưởng, đặc biệt là ở Rachmaninoff, người nghe phải cảm nhận được:
- dàn nhạc nói một câu,
- piano trả lời,
- rồi hai bên trao đổi với nhau.
Piano không nhất thiết phải lớn hơn dàn nhạc, nhưng phải có sự hiện diện (presence) rõ ràng.
Điều này thì
cây đàn Steinway D274 trong Concerto này với 1 nghệ sĩ tài năng hứa hẹn (Đức Kiên) và 1 nhạc trưởng tài ba (nhac trưởng Parmeggiani) đều đã không làm được!!!!!
Vậy điều gì có thể khiến tiếng piano khi nghe qua thu âm bị chìm?
1.
Cách cân bằng của kỹ sư thu âm hay nói nôm na là họ không có tai nghe!!!!!!!!
Đây là nguyên nhân đảng nghi ngờ nhiều nhất.
Trong các bản ghi concerto hiện đại, kỹ sư âm thanh thường phải lựa chọn giữa:
1/ nghe tự nhiên như ngồi ở hàng ghế khán giả,
2/ hoặc làm piano nổi rõ hơn để phục vụ việc nghe thu âm.
Nếu micro của piano đặt hơi xa hoặc phối trộn thiên về dàn nhạc, piano sẽ mất độ hiện diện.
Trong khán phòng thực tế,
có thể tiếng
piano vẫn rất rõ.
Điều thú vị là…
Trong chính bản nhạc này, khi đến Variation 18, nhiều nghệ sĩ lớn như: Sergei Rachmaninoff, Vladimir Azzahkenazy, Daniil Trifonov, ……….. thường cố làm cho piano “hát vượt lên” khỏi dàn nhạc bằng một lõi âm rất rõ ở giữa âm thanh, chứ không phải bằng cách đánh mạnh hơn,
Người nghe có cảm giác:
“Piano đang kể chuyện, còn dàn nhạc đang lắng nghe.”
Nếu ở đoạn tu15:47 cảm thấy:
“Piano đang bị nuốt mất trong dàn nhạc”
thì tôi nghĩ vấn đề nằm ở sự cân bằng âm thanh (balance)
Từ góc nhìn của một tuner có tai nghe và thẩm mỹ âm nhạc thực sự, ta sẽ diễn đạt như sau:
“
Đàn được chuẩn bị khá tốt về tuning và voicing, nhưng trong đoạn đó, sự hiện diện của piano trong kết cấu tổng thể chưa đạt đến mức lý tưởng của một concerto Rachmaninov”
Đó là một phê bình tinh tế hơn nhiều!
Nó liên quan đến nghệ thuật tạo âm, voicing, chỉ huy, phối khí, và cả cách thu âm — những yếu tố quyết định liệu piano có thực sự “đối thoại” với dàn nhạc hay không.
In addition, Thực ra, có một điều mà nhiều người ngại nói hay nói nôm na là muốn dấu:
Một cây đàn có thể được lên dây rất chính xác nhưng vẫn không “nói chuyện” được với dàn nhạc.
Vì đó là hai vấn đề khác nhau.
Điều sẽ nghe thấy ở đoạn tôi đề cập
Nếu tập trung vào đoạn piano solo dẫn vào phần trữ tình, tôi có cảm giác âm thanh piano có:
- độ sạch tốt,
- unison tương đối ổn,
- nhưng
thiếu một “core tone” đủ mạnh để mang giai điệu ra phía trước.
Nói theo ngôn ngữ technician:
The sound is present, but it does not project.
(Âm thanh “có mặt”/tồn tại, nhưng không tỏa ra khỏi cây đàn.)
Hay:
The tone is beautiful, but not compelling.
(Tiếng đàn đẹp nhưng chưa đủ sức lôi cuốn người nghe)
Đây không phải lỗi tuning theo nghĩa thông thường mà thuộc về đẳng cấp tai nghe và thẩm mỹ âm nhạc của Tuners!
Một technician concert đẳng cấp cao hay Tun-up Artist thường không chỉ hỏi:
“Tiếng đàn có đẹp không?”
mà hỏi:
“Đàn có nói được không?”
Hai điều đó không phải lúc nào cũng đi cùng nhau.
Tôi đã từng nghe những cây đàn:
* rất êm,
* rất mượt,
* rất cân bằng,
nhưng khi chơi concerto thì mất hút trong dàn nhạc..


Ngược lại, có những cây đàn nghe hơi “thô” khi solo, nhưng trên sân khấu concerto lại cực kỳ hiệu quả.
Một khả năng khác: nghệ sĩ và technician/tuner không cùng lý tưởng âm thanh mà nguyên nhân là do kỹ thuật viên không có thẩm mỹ âm nhạc không biết nghe đàn và không có tai nghe giai điệu đẹp là xấu!
Điều này xảy ra khá thường xuyên.
In closing, tôi không nói: “Đàn bị chói.”
Tôi cũng không nói: “Tiếng đàn bị cứng.”
Mà tôi nói: “
Không đúng nghĩa của một piano concerto là đối thoại với dàn nhạc.” 
Đây là một nhận xét ở cấp độ âm nhạc chứ không còn là kỹ thuật lên dây nữa.
Ở
những bản trình diễn xuất sắc nhất của tác phẩm này, piano thường tạo cảm giác như một nhân vật đang kể chuyện trước dàn nhạc.
Ở đây có những khoảnh khắc mà
piano giống như đang hòa tan texture của dàn nhạc, hay là 1 thành viên trong biên chế của dàn nhạc hòa tấu, hơn là đứng ra đối thoại với dàn nhạc với tư cách của 1 Concert Pianist hay nói nôm na và giầu hình ảnh hơn, là người Tuner đã “đạp” người Pianist ra khỏi vai trò và nhiệm vụ then chốt của mình!!!!!
Nói cách khác:
Tôi không nghe thấy một cây đàn được lên dây kém.
Tôi nghe thấy một cây đàn được lên dây theo một tiêu chí/kiểu /ý đồ âm thanh có phần mềm mại và muốn hòa tan
trong khi người nghe thì đang mong đợi một kiểu/tiêu chí concerto nơi piano có cá tính mạnh hơn, hiện diện rõ hơn và đối thoại trực tiếp hơn với dàn nhạc.
Đó là một khác biệt thẩm mỹ rất tinh tế, và những người chơi piano, tuners hoặc người nghe giàu kinh nghiệm thường nhận ra nó ngay lập tức!!!!
