Tôi khởi hành đi Hội An, mang theo từ thành phố Chàm một món quà lộng lẫy mà các thương nhân Macao đã ủy thác cho tôi để dâng tặng chú của Nhà Vua. Người chú của Nhà Vua đã tiếp đón tôi với những biểu hiện thiện cảm lớn nhất, và sau một cuộc trò chuyện dài, ông hỏi tôi có nguyện vọng nào muốn bày tỏ hay không. Tôi trả lời ông rằng:
- Thưa Ngài, Ngài Thượng quan, vì Ngài là chú của Nhà Vua, Ngài có thể tạo điều kiện lớn cho tôi có được một tấm bài bách dụng (chapa) (1) [(1) Chapa, tấm bài bằng kim loại có khắc một lệnh của Nhà Vua [Chú thích của dịch giả tiếng Pháp)], tấm bài sẽ cho phép tôi được đi lại hoàn toàn tự do mà không ai có thể ngăn cản tôi. [từ ngữ mà Cha Diego ký âm là chapa chính là "Trảo bài" hoặc "Sắc bài" (trong văn bản hành chính triều đình gọi là giấy thông hành hay bài bách dụng). Đối với một giáo sĩ ngoại quốc đang hoạt động trong vùng chiến sự, việc sở hữu một tấm bài kim loại do chính tôn thân của Chúa (ở đây là Tôn Thất Chiểu hoặc một người chú ruột của chúa Nguyễn) cấp là một tấm bùa hộ mệnh tối thượng để tự do đi lại giữa các trạm gác thủy bộ].
Ông đã ban cho tôi ngay lập tức, và tôi xin cáo từ, vô cùng hài lòng, đồng thời bày tỏ với ông tất cả lòng biết ơn của mình. Ngay khi tôi đến giáo khu của chúng tôi ở Hội An, tôi đã gửi cho ông một số lễ vật khác, thuốc men và những vật dụng nhỏ mà Thầy Martin Palao (2) [Thầy Martin Palao, sinh tại Alcazar (Alicante) năm 1720, khấn dòng tại tỉnh Saint Jean Baptiste ngày 23 tháng 2 năm 1738; đến Philippines năm 1747 để đi đến các phái bộ truyền giáo ở Trung Hoa, tại đó thầy đảm nhiệm chức vụ quản lý và y tá tại các phái bộ truyền giáo trong suốt 30 năm; thầy mất ngày 28 tháng 10 năm 1788 (Platero, trang 477)] đã chuyển đến cho tôi. Người chú của Nhà Vua kể từ đó đã rất hài lòng và bày tỏ với tôi tình bằng hữu lớn nhất; giờ đây tôi có thể có được từ ông mọi thứ mà tôi mong muốn. Người Đàng Trong vốn rất thực dụng, đến mức bất kể tầm quan trọng của một sự vụ lớn đến đâu, người ta đều có thể dàn xếp ổn thỏa tất cả bằng các quà cáp; về điểm này, ngay chính Nhà Vua cũng để bản thân bị cuốn đi bởi lòng tham của mình. [lời phê phán trực diện của vị giáo sĩ về việc "người Đàng Trong rất thực dụng... mọi sự vụ lớn đều dàn xếp ổn thỏa bằng quà cáp" và việc "ngay chính Nhà Vua cũng để bản thân bị cuốn đi bởi lòng tham" là bằng chứng phản ánh sự suy đồi mục nát của bộ máy cai trị chúa Nguyễn giai đoạn cuối. Đây cũng chính là nguyên nhân sâu xa làm bùng nổ làn sóng bất mãn trong nhân dân, tạo tiền đề cho phong trào Tây Sơn trỗi dậy].
Tám ngày vừa trôi qua, khi quân nổi dậy đột nhiên quay trở lại với một đạo quân đáng gờm và bắt đầu lại các cuộc tấn công của họ chống lại các đạo quân hoàng gia, những người vừa mới làm chủ toàn bộ tỉnh Chàm. Quân nổi dậy buộc họ phải tháo chạy và đi lánh nạn vào trong thành phố, nơi chúng tôi bị vây hãm. Sau ba ngày dài chiến đấu, vào ba ngày của lễ Hiện Xuống (Pentecôte), quân đội hoàng gia buộc phải bỏ thành phố. Nhiều binh lính đã tử trận trong cuộc chiến này; quân nổi dậy đã dùng giáo sát hại viên quan thứ hai tháp tùng Nhà Vua. Nhà Vua trốn chạy trên lưng voi, bỏ lại sáu chiếc chiến thuyền lớn chở đầy đạn dược. [trận phản công thứ hai của Tây Sơn vào mùa hè năm 1774 đã giáng một đòn chí mạng vào quân đội chúa Nguyễn tại Quảng Nam. Chi tiết Nhà Vua (ở đây giáo sĩ dùng từ "Roi" để chỉ Chúa Định Vương Nguyễn Phúc Thuần hoặc vị tướng tôn thất đại diện) phải "trốn chạy trên lưng voi, bỏ lại sáu chiến thuyền đầy đạn dược" và viên quan phó tướng bị đâm chết bằng giáo phản ánh sự vỡ trận hoàn toàn của quân Nguyễn].
[Tháng 12 năm 1774, Quân Nguyễn không chống nổi, quân Trịnh chiếm thành Phú Xuân, buộc chúa Nguyễn Phúc Thuần phải bỏ chạy theo đường biển về Quảng Nam. Hoàng tôn Dương vượt đèo Hải Vân chạy vào Quảng Nam.
Tháng 1 năm 1775, chúa Nguyễn Phúc Thuần đến Quảng Nam, triệu Nguyễn Cửu Dật về hộ giá, phong Hoàng tôn Dương làm Thế tử trấn thủ Quảng Nam.
Quân Tây Sơn kéo đến đánh. Tiến quân theo 2 đường đánh ép lại: Tập Đình, Lý Tài lên cửa biển Hợp Hòa, Nguyễn Nhạc đem bộ binh từ sông Thu Bồn đổ xuống. Nguyễn Cửu Dật bại trận, chạy lên đóng ở Trà Sơn thuộc huyện Quế Sơn. Chúa Nguyễn Phúc Thuần sai Hoàng tôn Dương và Nội đội trưởng Nguyễn Cửu Thận, Ngoại tả Tôn Thất Tĩnh, Chưởng cơ Tôn Thất Chí ở lại Quảng Nam chống Tây Sơn. Chúa Nguyễn Phúc Thuần cùng Nguyễn Cửu Dật, Chưởng dinh Tôn Thất Kính, Nguyễn Phúc Ánh vượt biển trốn vào Gia Định (tức Sài Gòn)].